- Đăng Ngày: 10:34 - 07/07/2015
- Đăng Bởi: Zingtroi
- Lượt Xem: 2037 Lượt
- Đăng Bởi: Zingtroi
- Lượt Xem: 2037 Lượt
, Trang bẹo thật
– Này, lợi dụng để sàm sỡ anh đấy à, đang ở công ty đấy.
– Kệ chứ, chú Quang bảo e để ý đến anh cho nên e là quản lí của anh, anh làm sao e lại phải chịu trách nhiệm.
– Rồi rồi, quản lí hay quản giáo gì cũng được hết. A đi làm việc tiếp đây
Lên phòng uể oải, ngồi được 1 lúc thì Trang lại gọi điện
– Anh, bố e vừa điện, bảo chiều cả nhà về quê. Anh có đi không ?
– Ơ, sao tự nhiên rủ anh đi làm gì
– Thì rủ a đi cùng cho vui, đi tối lên luôn, về quê đi vui lắm, đang mùa gặt mà anh.
– Thôi, anh đi có quen biết ai ở quê e đâu mà đi
– Trước lạ sau quen, với lại hôm nay bố e ko có lái xe, e bảo bố rồi
– Ơ hay
– E gọi điện xin 2 bác rồi, anh chỉ việc làm vệ sĩ cho e thôi. hehe
– Vậy hoá ra đây là e gọi điện cho a để thông báo chứ không phải là để rủ rê anh đi chơi cùng đúng ko hả. Đồ khôn lỏi
– Đúng rồi, e thông minh mà, anh ko thấy vậy à, hì hì, cứ thế anh nhé – nói xong là cúp máy luôn
Tôi lắc đầu nguây nguẩy, có vẻ tình hình đi quá xa rồi, bố mẹ hiểu lầm, giờ được cả 2 bác nhà Trang lại cũng hiểu lầm, chú Quang cũng hiểu lầm. Tính mình lại sống cầu toàn, tuy nhiều lúc có lạnh lùng thật nhưng không muốn làm mất lòng người thân mình, tặc lưỡi đành chấp nhận đi vậy, có cơ hội giải thích sau. Mà thôi cứ vô tư đi, nghĩ nhiều mệt óc.
Làm xong mình cùng về nhà Trang ăn cơm rồi chiều đi về quê nội Trang. Về đến nơi cũng khoảng 3 giờ. Khung cảnh ở quê mát mẻ, thanh bình, nơi đây đúng thật sự là làng quê, có triền đê, có luỹ tre,có những đứa trẻ đá bóng trên bãi cỏ. Người lớn thì ra đồng gặt lúa. Đã lâu lắm rồi tôi mới ngửi thấy mùi thơm của rơm rạ, ngửi thấy mùi khói khi chiều tà của làng quê. Ông nội Trang đã mất từ lâu, giờ chỉ còn bà nội. Bà ở với cô chú ruột của Trang, về đúng ngày gặt, nên chỉ có mình bà ở nhà.
– Con chào bà
– Cháu chào bà – tôi chào
– Cả nhà cái Trang về rồi đấy à
– Mọi người đi đâu hết rồi bà – bác Tuân nói
– À, chú cô đi ra đồng gặt cả rồi, thằng cò cũng đi theo. Bà đang đợi lúa về để suốt lúa đây. Mà đây người yêu Trang à, đẹp trai nhỉ, dân thành phố có khác.
– Dạ, cháu không phải dân thành phố đâu ạ
– Thành phố hay không ko quan trọng, miễn sao cứ yêu thương cháu gái bà là được rồi. Mà mấy đứa nghỉ ngơi đi, đi đường chắc mệt
– Dạ, không sao đâu bà ạ, mà bà ơi, cháu đi vòng vòng quanh xóm tí. 2 bác với bà ngồi nói chuyện đi ạ. E đi cùng không – tôi nói với Trang
– Anh đi đâu e đi đấy
Chào bà , tôi và Trang đi ra tìm chú thím của cô bé ngoài cánh đồng, ra tới ngõ thì gặp thằng cò e Trang chạy về. Thằng bé tầm 7, 8 tuổi gì đó
– Ơ, chị Trang về
– Làm gì mà mồ hôi mồ kê thế này, bố mẹ đâu
– Bố mẹ e ngoài đồng, mẹ bảo e về nói với bà gọi người ra đội lúa, sắp gặt xong rồi
– Thôi ko phải gọi đâu, để anh ra xem giúp được gì không – tôi hào hứng
– Anh có làm được không mà giúp – Trang nói
– Để xem, nhóc- dẫn a ra đồng
Thằng cò dẫn tôi và Trang ra đồng, thửa ruộng của nhà chú thím ấy chắc tầm 2 sào, 5 người gặt, còn 1 góc nữa chưa gặt xong, lúa thì chưa bó. Tôi xắn quần lên, cởi áo sơ mi ra nhảy xuống đồng. Đúng thật lâu lắm rồi tôi lại phấn khích như thế, tôi cũng đã từng đi gặt, đi bó lúa. Tuổi thơ tôi đã từng đi mò cá, đi thả diều, đã làm đủ thứ. Nhớ ngày xưa , nhà tôi còn nuôi lợn, lớp 7 tôi vớt bèo, nấu cám cho lợn ăn, chẳng ngại thứ gì
– Cháu chào các bác, cháu làm được không ạ
– Anh làm cùng cơ quan cháu đấy – Trang nói với mọi người, tay cầm đôi dép vẫn đứng trên bờ ruộng
– Trang về à cháu, sao để người yêu xuống ruộng thế này
– Ngày xưa cháu cũng làm rồi à, để cháu giúp cô chú
– Làm được thì tốt quá rồi, đang không có người
Tôi cầm liềm gặt, gặt xong thì bó lúa rồi đội lên bờ để cho lên xe đẩy chở về nhà. Cái đuôi đi theo cứ nói liên mồm
– Trông thế này mà ra dáng nông dân phết nhỉ, sếp !
– Lại chả không, tí anh có trò này hay lắm.
– Trò gì anh
– Đợi đi, về nhà suốt lúa xong đã rồi ra đây
Tôi giúp cô chú căng bao, dồn thóc vào bao, vì có 2 sào nên cũng nhanh. Xong xuôi việc, cô chú có vẻ hài lòng.
– Ai lại để khách đến chơi mà làm thế này, không ngờ cháu biết làm đấy – bố Trang nói
– Dạ ở quê ngày trước cháu làm suốt mà bác
– Ai tin được ông trưởng phòng biết gặt với biết bó lúa nhỉ
– Nhà cháu có 1 mình, việc gì cũng đến tay, không làm thì ai làm. Mà xong rồi bác ạ, cháu với Trang ra đồng tí nữa
– Lại đi nữa à, đi nhanh rồi về tắm rửa ăn cơm nhé
– Bố cứ yên tâm, con làm hướng dẫn viên cho , hì hì – Trang toe toét
Tôi và Trang cùng ra đồng lần nữa
– Anh dẫn e ra đây làm gì
– Vồ cào cào
– Vồ cào cào là sao
– Cái con nó đậu trên gốc cây lúa kia kìa.
– Sao lại bắt nó làm gì hả anh
– Ăn chứ làm gì nữa
– Eo ơi, ghê khiếp đi được
– Vậy đứng trên này đi, anh xuống ruộng, mà thôi về gọi thằng cò ra đây cho anh
Trang chạy về gọi thằng cò, mình xuống ruộng, vồ 1 lúc được vài chục con. 2 chị em lon ton ra đến nơi
– Ê cu, biết ăn con này không?
– E không, ăn được à anh – thằng cò nói
– Ăn được, đi vồ nó với anh, tí anh chế biến cho mà ăn. Mà này thấy con nào to hơn con cào cào thì vồ nốt nhé. Biết con muồm muỗm không?
– Dạ biết
Ngày trước ở quê mình nhiều cào cào lắm, nhưng bây giờ phun thuốc sâu nhiều quá đâm ra chúng chết hết. 2 anh em bắt 1 lúc cũng được nhiều nhiều. Dẫm vào bùn lấm hết lên quần áo và mặt. Lúc tôi lên bờ Trang chạy lại
– Lại đây em bảo
– Gì cơ
Cô nhóc vứt đôi dép xuống, phủi phủi tay vào áo, rồi lấy tay lau mấy vết bùn bị bắn trên mặt tôi
– Này đừng có lợi dụng sàm sỡ anh đấy nha
– E thèm vào, hết bẩn rồi đó.
– Cò, chạy về nhà lấy cái bật lửa ra đây cho anh – tôi quay sang thằng cò nói
– Anh đừng bảo là đốt đống rơm nhà người ta đấy nha – Trang cười
Thằng cò chạy nhanh về nhà lấy bật lửa ra, mình sai nó đi lấy thêm ít rơm nữa. Thế là 2 anh em hì hụi đốt rơm, cào cào thì vặt đầu đi, lấy que tre nhỏ xiên qua bụng cho lên nướng.
– Chạy đi kiếm cho anh cái lá khoai nước, càng to càng tốt nhé- khổ thân thằng bé cứ bị mình sai vặt .
Mình nướng bị cháy mất 1 ít, còn 1 ít ăn được.
– E ăn không
– Sợ lắm anh ơi, nhỡ bị làm sao – trang sợ sệt
– Không làm sao đâu, ăn 1 con thôi, thơm lắm
Mình cầm 1 con lên đút vào miệng Trang, cô bé nhắm mắt nhắm mũi ăn.
– Ơ thơm thế anh ơi, e con nữa đi
– Sao bảo không ăn, đợi a nướng cho con muồm muỗm
– Nhưng mà ăn xong có đau bụng không anh
– Ăn ít thôi, ăn cho biết mùi thôi còn lại để anh
– Đồ tham lam, thế mà e ko biết, mọi lần về quê chả ai chỉ cho e ăn con này cả
– Thì bây giờ có người chỉ rồi đó thôi
Tôi và Trang cùng thằng cò ngồi túm lại cái đống cào cào, hì hụi nướng, hì hụi ăn. Ăn xong thì thằng cò chạy về nhà trước
– Này Trang, anh muốn đi 1 chỗ nữa
– Chỗ nào anh
– Lên đê đi
Trang dẫn tôi lên đê, 1 mặt quay ra sông, 1 mặt quay về cánh đồng. Tôi đã từng ước ao 1 lần được nằm lên đó, ngửa mặt lên trời. Quê tôi không có đê, tôi muốn nằm xuống để nhìn lên cao bầu trời trong xanh, khi đó tâm hồn thật thoải mái
– Nằm ko
– Anh đi mà nằm, nằm xong về người e ngứa ai chịu trách nhiệm
– E ko nằm thì thôi, về trước đi
– E ngồi vậy
Tôi ngẩng mặt lên nhìn bầu trời, lúc này nắng đã tắt, nhưng vệt sáng yếu ớt, xa xăm xa xăm. Không ngờ chuyế...
– Này, lợi dụng để sàm sỡ anh đấy à, đang ở công ty đấy.
– Kệ chứ, chú Quang bảo e để ý đến anh cho nên e là quản lí của anh, anh làm sao e lại phải chịu trách nhiệm.
– Rồi rồi, quản lí hay quản giáo gì cũng được hết. A đi làm việc tiếp đây
Lên phòng uể oải, ngồi được 1 lúc thì Trang lại gọi điện
– Anh, bố e vừa điện, bảo chiều cả nhà về quê. Anh có đi không ?
– Ơ, sao tự nhiên rủ anh đi làm gì
– Thì rủ a đi cùng cho vui, đi tối lên luôn, về quê đi vui lắm, đang mùa gặt mà anh.
– Thôi, anh đi có quen biết ai ở quê e đâu mà đi
– Trước lạ sau quen, với lại hôm nay bố e ko có lái xe, e bảo bố rồi
– Ơ hay
– E gọi điện xin 2 bác rồi, anh chỉ việc làm vệ sĩ cho e thôi. hehe
– Vậy hoá ra đây là e gọi điện cho a để thông báo chứ không phải là để rủ rê anh đi chơi cùng đúng ko hả. Đồ khôn lỏi
– Đúng rồi, e thông minh mà, anh ko thấy vậy à, hì hì, cứ thế anh nhé – nói xong là cúp máy luôn
Tôi lắc đầu nguây nguẩy, có vẻ tình hình đi quá xa rồi, bố mẹ hiểu lầm, giờ được cả 2 bác nhà Trang lại cũng hiểu lầm, chú Quang cũng hiểu lầm. Tính mình lại sống cầu toàn, tuy nhiều lúc có lạnh lùng thật nhưng không muốn làm mất lòng người thân mình, tặc lưỡi đành chấp nhận đi vậy, có cơ hội giải thích sau. Mà thôi cứ vô tư đi, nghĩ nhiều mệt óc.
Làm xong mình cùng về nhà Trang ăn cơm rồi chiều đi về quê nội Trang. Về đến nơi cũng khoảng 3 giờ. Khung cảnh ở quê mát mẻ, thanh bình, nơi đây đúng thật sự là làng quê, có triền đê, có luỹ tre,có những đứa trẻ đá bóng trên bãi cỏ. Người lớn thì ra đồng gặt lúa. Đã lâu lắm rồi tôi mới ngửi thấy mùi thơm của rơm rạ, ngửi thấy mùi khói khi chiều tà của làng quê. Ông nội Trang đã mất từ lâu, giờ chỉ còn bà nội. Bà ở với cô chú ruột của Trang, về đúng ngày gặt, nên chỉ có mình bà ở nhà.
– Con chào bà
– Cháu chào bà – tôi chào
– Cả nhà cái Trang về rồi đấy à
– Mọi người đi đâu hết rồi bà – bác Tuân nói
– À, chú cô đi ra đồng gặt cả rồi, thằng cò cũng đi theo. Bà đang đợi lúa về để suốt lúa đây. Mà đây người yêu Trang à, đẹp trai nhỉ, dân thành phố có khác.
– Dạ, cháu không phải dân thành phố đâu ạ
– Thành phố hay không ko quan trọng, miễn sao cứ yêu thương cháu gái bà là được rồi. Mà mấy đứa nghỉ ngơi đi, đi đường chắc mệt
– Dạ, không sao đâu bà ạ, mà bà ơi, cháu đi vòng vòng quanh xóm tí. 2 bác với bà ngồi nói chuyện đi ạ. E đi cùng không – tôi nói với Trang
– Anh đi đâu e đi đấy
Chào bà , tôi và Trang đi ra tìm chú thím của cô bé ngoài cánh đồng, ra tới ngõ thì gặp thằng cò e Trang chạy về. Thằng bé tầm 7, 8 tuổi gì đó
– Ơ, chị Trang về
– Làm gì mà mồ hôi mồ kê thế này, bố mẹ đâu
– Bố mẹ e ngoài đồng, mẹ bảo e về nói với bà gọi người ra đội lúa, sắp gặt xong rồi
– Thôi ko phải gọi đâu, để anh ra xem giúp được gì không – tôi hào hứng
– Anh có làm được không mà giúp – Trang nói
– Để xem, nhóc- dẫn a ra đồng
Thằng cò dẫn tôi và Trang ra đồng, thửa ruộng của nhà chú thím ấy chắc tầm 2 sào, 5 người gặt, còn 1 góc nữa chưa gặt xong, lúa thì chưa bó. Tôi xắn quần lên, cởi áo sơ mi ra nhảy xuống đồng. Đúng thật lâu lắm rồi tôi lại phấn khích như thế, tôi cũng đã từng đi gặt, đi bó lúa. Tuổi thơ tôi đã từng đi mò cá, đi thả diều, đã làm đủ thứ. Nhớ ngày xưa , nhà tôi còn nuôi lợn, lớp 7 tôi vớt bèo, nấu cám cho lợn ăn, chẳng ngại thứ gì
– Cháu chào các bác, cháu làm được không ạ
– Anh làm cùng cơ quan cháu đấy – Trang nói với mọi người, tay cầm đôi dép vẫn đứng trên bờ ruộng
– Trang về à cháu, sao để người yêu xuống ruộng thế này
– Ngày xưa cháu cũng làm rồi à, để cháu giúp cô chú
– Làm được thì tốt quá rồi, đang không có người
Tôi cầm liềm gặt, gặt xong thì bó lúa rồi đội lên bờ để cho lên xe đẩy chở về nhà. Cái đuôi đi theo cứ nói liên mồm
– Trông thế này mà ra dáng nông dân phết nhỉ, sếp !
– Lại chả không, tí anh có trò này hay lắm.
– Trò gì anh
– Đợi đi, về nhà suốt lúa xong đã rồi ra đây
Tôi giúp cô chú căng bao, dồn thóc vào bao, vì có 2 sào nên cũng nhanh. Xong xuôi việc, cô chú có vẻ hài lòng.
– Ai lại để khách đến chơi mà làm thế này, không ngờ cháu biết làm đấy – bố Trang nói
– Dạ ở quê ngày trước cháu làm suốt mà bác
– Ai tin được ông trưởng phòng biết gặt với biết bó lúa nhỉ
– Nhà cháu có 1 mình, việc gì cũng đến tay, không làm thì ai làm. Mà xong rồi bác ạ, cháu với Trang ra đồng tí nữa
– Lại đi nữa à, đi nhanh rồi về tắm rửa ăn cơm nhé
– Bố cứ yên tâm, con làm hướng dẫn viên cho , hì hì – Trang toe toét
Tôi và Trang cùng ra đồng lần nữa
– Anh dẫn e ra đây làm gì
– Vồ cào cào
– Vồ cào cào là sao
– Cái con nó đậu trên gốc cây lúa kia kìa.
– Sao lại bắt nó làm gì hả anh
– Ăn chứ làm gì nữa
– Eo ơi, ghê khiếp đi được
– Vậy đứng trên này đi, anh xuống ruộng, mà thôi về gọi thằng cò ra đây cho anh
Trang chạy về gọi thằng cò, mình xuống ruộng, vồ 1 lúc được vài chục con. 2 chị em lon ton ra đến nơi
– Ê cu, biết ăn con này không?
– E không, ăn được à anh – thằng cò nói
– Ăn được, đi vồ nó với anh, tí anh chế biến cho mà ăn. Mà này thấy con nào to hơn con cào cào thì vồ nốt nhé. Biết con muồm muỗm không?
– Dạ biết
Ngày trước ở quê mình nhiều cào cào lắm, nhưng bây giờ phun thuốc sâu nhiều quá đâm ra chúng chết hết. 2 anh em bắt 1 lúc cũng được nhiều nhiều. Dẫm vào bùn lấm hết lên quần áo và mặt. Lúc tôi lên bờ Trang chạy lại
– Lại đây em bảo
– Gì cơ
Cô nhóc vứt đôi dép xuống, phủi phủi tay vào áo, rồi lấy tay lau mấy vết bùn bị bắn trên mặt tôi
– Này đừng có lợi dụng sàm sỡ anh đấy nha
– E thèm vào, hết bẩn rồi đó.
– Cò, chạy về nhà lấy cái bật lửa ra đây cho anh – tôi quay sang thằng cò nói
– Anh đừng bảo là đốt đống rơm nhà người ta đấy nha – Trang cười
Thằng cò chạy nhanh về nhà lấy bật lửa ra, mình sai nó đi lấy thêm ít rơm nữa. Thế là 2 anh em hì hụi đốt rơm, cào cào thì vặt đầu đi, lấy que tre nhỏ xiên qua bụng cho lên nướng.
– Chạy đi kiếm cho anh cái lá khoai nước, càng to càng tốt nhé- khổ thân thằng bé cứ bị mình sai vặt .
Mình nướng bị cháy mất 1 ít, còn 1 ít ăn được.
– E ăn không
– Sợ lắm anh ơi, nhỡ bị làm sao – trang sợ sệt
– Không làm sao đâu, ăn 1 con thôi, thơm lắm
Mình cầm 1 con lên đút vào miệng Trang, cô bé nhắm mắt nhắm mũi ăn.
– Ơ thơm thế anh ơi, e con nữa đi
– Sao bảo không ăn, đợi a nướng cho con muồm muỗm
– Nhưng mà ăn xong có đau bụng không anh
– Ăn ít thôi, ăn cho biết mùi thôi còn lại để anh
– Đồ tham lam, thế mà e ko biết, mọi lần về quê chả ai chỉ cho e ăn con này cả
– Thì bây giờ có người chỉ rồi đó thôi
Tôi và Trang cùng thằng cò ngồi túm lại cái đống cào cào, hì hụi nướng, hì hụi ăn. Ăn xong thì thằng cò chạy về nhà trước
– Này Trang, anh muốn đi 1 chỗ nữa
– Chỗ nào anh
– Lên đê đi
Trang dẫn tôi lên đê, 1 mặt quay ra sông, 1 mặt quay về cánh đồng. Tôi đã từng ước ao 1 lần được nằm lên đó, ngửa mặt lên trời. Quê tôi không có đê, tôi muốn nằm xuống để nhìn lên cao bầu trời trong xanh, khi đó tâm hồn thật thoải mái
– Nằm ko
– Anh đi mà nằm, nằm xong về người e ngứa ai chịu trách nhiệm
– E ko nằm thì thôi, về trước đi
– E ngồi vậy
Tôi ngẩng mặt lên nhìn bầu trời, lúc này nắng đã tắt, nhưng vệt sáng yếu ớt, xa xăm xa xăm. Không ngờ chuyế...

