- Đăng Bởi: Zingtroi
- Lượt Xem: 2023 Lượt
– Anh có tiền thì cứ về mà xây, đất có rồi. 2 bố mẹ có ở hết đâu.
2 bố con ngồi nói chuyện 1 lúc thì Trang và mẹ nấu cơm xong,
– 2 bố con vào ăn cơm đi- mẹ tôi nói
– Mẹ lại nói xấu gì con với Trang à ?
– Mẹ kể hết rồi
– Kể cái gì cơ ạ
– Mẹ kể hết những cái tật xấu của mày chứ còn gì nữa.
– Anh yên tâm, từ nay e bắt được thóp anh rồi , hì hì
Cả nhà ngồi ăn cơm, Trang cũng vui vẻ, cười nói vô tư, nhìn mặt bố mẹ tôi chắc cũng vui lắm. Thế này thì lại bị hiểu lầm rồi. Ăn xong Trang lại bị mẹ tôi gọi vào phòng nói chuyện. Chẳng biết thủ thỉ cái gì. Đúng là phụ nữ, mới gặp nhau có 1 lần đã thân như mẹ với con rồi . Chán
9h mẹ tôi và Trang đi ra
– Tùng, lai Trang về đi
– Sao mẹ với Trang ko ngồi nói đến sáng mai đi
– Ơ cái thằng, mày sợ mẹ bắt mất người yêu mày à
– Ơ… không phải
– Thôi 2 bác cho cháu xin phép , cháu về đây ạ – Trang cúi đầu cười ngượng
– Đi cẩn thận nha con – bố tôi nói
Trên đường về tôi hỏi Trang
– Mẹ anh nói gì thế
– Đâu có gì đâu, chuyện phụ nữ ấy mà
– Hôm nay tiểu thư ít nói nhỉ , mọi hôm ngồi sau anh liến thoắng lắm cơ mà
– E thử ít nói như anh xem a cảm thấy thế nào. E còn chưa tính tội a hôm nay, dẫn e đến gặp bố mẹ a mà ko nói gì với e cả.
– E mà ít nói thì không phải là Trang,còn chuyện hôm nay cho a xin lỗi.
– Chứ ko phải a đưa e đến làm người thế thân phải ko?
– Không, anh ko có ý đó, tại bố mẹ nói dẫn e đến mà
– Ai mà tin được anh.
– Nhiều người tin a lắm mà
– Hôm nay mẹ a kể nhiều về anh lắm, e chỉ nói với anh 1 câu thôi.
– Hả
– Anh mở lòng ra đi.
Tôi im lặng, dường như Trang đã biết điều gì đó sau khi đến nhà tôi hôm nay. 2 người im lặng cho đến khi tôi lai Trang về đến nhà.
– Anh suy nghĩ về lời e nói đi, e vào nhà đây. Mà này nhớ sáng mai qua đón e.
– Không đón có việc gì không
– Anh cứ thử không đón xem, e có số mẹ a đây rồi nè – ánh mắt nham hiểm
– Rồi rồi, đón, anh đón
– Ngủ ngon anh nha- Nói xong là chạy tọt vào nhà
Về đến nhà, bố mẹ vẫn chưa đi ngủ.
– Ngồi xuống đi con – mẹ tôi nói nhàng
– Có chuyện gì thế mẹ, con mệt lắm rồi, con đi ngủ đây
– Ngồi xuống – mẹ tôi trừng mắt
– Vâng, mẹ nói đi
– Con lớn rồi, không phải vì chuyện vợ con của con mà mẹ lại cất công lên đây đâu. Mẹ bênh mười mấy năm nay, 2 năm nay ngày nào cũng phải tiêm insulin. Mẹ không sống vì con, mẹ không có nghị lực thì mẹ đi lâu rồi. Nhưng ơn trời bây giờ có thuốc nên mẹ giữ được mức đường huyết ổn định. Mẹ biết nhiều lúc con rất tủi thân vì có 1 mình, cộng với việc con đã không đứng vững được trong cuộc sống 1 thời gian rất dài. Bố mẹ thật không muốn đuổi con đi lúc đó, nhưng vì con bố mẹ phải làm thế. Con đã cố gắng để được như ngày hôm nay, nhưng còn đừng vì quá khứ mà cứ đi về 1 mình như vậy. Chuyện cưới vợ có thể 1 vài năm nữa rồi cưới cũng được, cái mẹ muốn là con có 1 người chia sẻ, bên cạnh con. Tình yêu là 1 thứ kì diệu, nhưng cũng làm con người ta chết đi sống lại. Mẹ nói thế chắc con hiểu , còn phòng ngủ của con, mẹ không động vào 1 thứ gì, mẹ biết có những thứ con giữ cho riêng mình và mẹ biết tại sao phòng ngủ của con luôn sạch sẽ. Nhưng mẹ mong 1 ngày, bức ảnh ở đầu giường con, con sẽ cất nó đi. Mẹ chỉ mong vậy thôi.
– Con cố gắng, bố mẹ rất ghi nhận, nhưng con đừng lao đầu vào công việc nhiều quá, đúng là đem lại tiền bạc thật, nhưng cái bố mẹ cần là con vui vẻ, khi về nhà con luôn cố gắng tỏ ra vui vẻ với mọi người. Nhưng nhưng lúc con ở 1 mình, con lầm lì như vậy bố mẹ lo lắm. Cố gắng điều chỉnh nhé – bố tôi nói
– Vâng, con sẽ cố, mà khuya rồi bố mẹ đi ngủ đi ạ.
Chap 8
Thấy bố mẹ buồn, tôi cũng áy náy. Làm con làm cái mà cứ để bố mẹ phải lo. Cuộc đời, tiền đâu phải là tất cả, tôi ko cần giàu, nhưng tôi làm ra tiền để khẳng định mình, tự nuôi sống bản thân. Tôi luôn hoài nghi rằng xã hội bây giờ, con gái thực dụng, tôi luôn mong muốn tìm được 1 người có thể chia sẻ với mình. Lúc buồn đau, lúc hoạn nạn, tôi đã 1 mình tự bước đi, và tự đứng lên để làm việc, để sửa chữa bản thân, có trải qua thì bây giờ mới biết quý trọng những giọt mồ hôi, những giọt nước mắt thấu tận vào trong tim
Sáng hôm sau mình vẫn phải đi làm. 6h chuông báo thức reo. Ra ngoài thì bố mẹ đã dậy từ lúc nào
– Dậy sớm thế con
– Vâng, nay con vẫn phải đi làm, chắc chỉ làm buôỉ sáng thôi, chiều con nghỉ
– Vậy ăn sáng xong rồi đi
– Thôi, con ra ngoài ăn, với lại qua đón Trang đi làm
– Vậy điện cho con bé rồi 2 đứa đi ăn luôn, nhớ ăn đấy, có bữa sáng quan trọng nhất thì phải ăn
– Vâng- tôi uể oải.
Vệ sinh cá nhân xong rồi mặc quần áo đi luôn. Gọi điện cho Trang
– Alo, e nghe
– Dậy đi rồi ra ngoài ăn sáng
– E dậy lâu rồi. A đi đến đâu rồi
– Giờ a ở nhà đi, tô son chát phấn gì thì nhanh lên đấy, a đợi mà lâu quá cho e đi taxi đó
– Mới sáng đã khó tính rồi, e không trang điểm được chưa
Vội vã phóng xe đi, qua nhà đón Trang rồi đi ăn sáng, xong đến công ty. Tâm trạng của mình không được tốt cho lắm, từ tối qua, và Trang dường như cũng nhận ra điều đó.
– Anh, nhớ mai là ngày gì không?
– Mai chủ nhật
– Thế hôm trước a nói với e làm sao ? anh không nhớ à
– Nhớ chứ, mai dẫn nhóc đi sắm đồ, à nhầm, nhóc dẫn anh đi mua áo chứ. Mà e thích gì, anh còn biết lối cày kéo để mua đồ cho e chứ, túi LV, nước hoa chanel, cái gì đắt tiền-ngoài những thứ đó ra muốn gì anh mua cho
– Đồ ki bo, ki bo, e chỉ cần anh đi xách đồ cho e thôi, làm vệ sĩ cho e 1 ngày nhé, e nghe lời anh nhiều rồi, bây giờ anh phải nghe lời e.
– Được thôi. Cứ ngoan là cái gì anh cũng cho
– E hư chắc. Có anh dở dở ương ương khó chiều
– Vâng, thế mà có đứa cứ suốt ngày nhõng nhẽo đi theo ấy nhỉ
– Chẳng nói với anh nưã, thôi anh về phòng mà ôm cái đống bản vẽ của anh đi
– Sơ ri mà a lên phòng đây
Ngồi làm việc được lúc, chú Quang gọi tôi xuống phòng
– Có việc gì thế chú
– Xong bản quy hoạch lên Gia Lâm chưa, rồi chú ạ, cháu chuyển mấy mẫu nhà sang cho anh em bên kết cấu làm rồi.
– Ừ, ông Tuân ( bố Trang) mới nói chuyện với chú, đợt này chú giao cho cháu hết đấy, tự lo liệu rồi bố trí anh em làm việc nhé.
– Vâng
– Mà này chia ra cho anh em nó làm, đưa cho mấy đưá trẻ nó làm để chúng nó vỡ ra, cháu cứ ôm vào ngươì làm không hết việc đâu, mình chỉ kiểm tra khối lượng với chất lượng thôi. Chú thấy cháu cứ cắm đầu vào việc nhiều quá. Tại chú nể ông Tuân nên mơí để cháu làm dự án này đấy
– Cháu vẫn đi chơi mà
– Chú biết cái nghề của cháu, 1 khi đã hứng thì làm, nhưng ko có hứng thì có nghĩ nát óc ra cũng ko hiệu quả đâu, cho nên làm sao chi phối hợp lí, suy nghĩ ít thôi , bố mẹ chaú nói thế thôi, cái gì đến nó sẽ đến.
– Cháu có nghĩ gì đâu, thôi cháu về phòng đây
Tôi lẳng lặng bước ra, đi ra cửa gặp e Trang
– Hồ sơ nè anh, chú bảo e đưa cho anh
– Ừ, trưa đi ăn với anh không
– Cái gì cơ ạ
– Trưa đi ăn cơm cùng anh ko ?
– Tự nhiên hôm nay chủ động, để e suy nghĩ xem đã. Mọi hôm đến giờ toàn e giục anh đi ăn. Hôm nay thì lại rủ e thì rõ sớm. Sáng mẹ cho anh ăn cái gì à
– Vớ vẩn, hỏi lại lần nữa có đi không, chiều nghỉ kiếm chỗ nào chơi đến tối rồi về.
– Có phải anh không vậy, anh Tùng.- khua khua tay trước mặt mình – để e bẹo cái cho anh tỉnh nhé – nói là làm...


