- Đăng Bởi: Zingtroi
- Lượt Xem: 2030 Lượt
– Tít này, e xem có đứa nào xinh tươi giới thiệu bạn anh cái.
– Xinh tươi thì nhiều, nhưng chỉ sợ anh í không đủ tầm thôi – Trang cười khẩy
– Anh không cần xinh, cũng chẳng cần giàu e ạ – thằng Quân cười
– Thế ko cần thì anh lấy ai chả được, đâu nhất thiết phải là bạn e
– Trang – ăn nói thế à- tôi trừng mắt nói
– Anh thấy không đúng à, dân đi công trường bây giờ làm gì có ông nào khá giả đâu, thêm cái bộ dạng của anh nữa, có ma nó lấy.
Thằng Quân vẫn ngồi cười và bày tỏ 1 cách bình thản
– Bộ dạng anh trông tệ lắm à – nó vẫn nở nụ cười 1 cách mãn nguyện
– Người ta bảo người đẹp vì lụa. E thấy gu thẩm mỹ của anh có vấn đề, hoặc anh cố tình có vấn đề với bản thân anh.
– Này, ăn nói hẳn hoi – tôi lại nói Trang lần nữa
– Ừ, đúng là có vấn đề thật, tại anh vừa mới đặt chân xuống đất Hà Nội cách đây vài tiếng, anh đi từ Lào về bằng ô tô của công ty. Trông buồn cười lắm à. – nó vẫn bình thản như mọi khi
– Không
– Thôi, chuyển chủ đề, nó vừa mới về, còn gặp anh trước cả bố mẹ nó, vừa mới nói có mấy câu đã lái sang cái chủ đề ăn mặc rồi. Làm gì thì làm bản chất tốt là được. Mày nhở – tôi quay sang cười với thằng Quân
– Ừ, mà mày nhớ không cái hồi tao với mày đi phu hồ ấy, 2 thằng trông còn thảm hơn cả bây giờ, 2 thằng dắt nhau vào quán bia ngồi oai như ai. Gặp mấy ông Tây nữa chém gió thích phải biết.
– Mày nói tao mới nhớ, hồi đó cả quán cứ chăm chăm nhìn mình, 2 thằng mặt non choẹt , quần áo thì tả tơi, nhớ cái quần rách đầu gối quá mày ạ!
Tôi với thằng Quân thì cứ ngồi huyên thuyên ôn lại kỉ niệm. Có vẻ Trang không thích cái bộ dạng của thằng Quân thật, nhìn nó lần đầu có khi cũng ko ai ưa thật, cái miệng luôn luôn mỉm cười và nó lúc nào cũng tự bằng lòng với bản thân. Chỉ có tôi mới biết nó khổ nhường nào, nai lưng ra làm , kiếm từng đồng một. Ngày tôi được xin vào công ty của chú Quang, nó nộp hồ sơ vào 1 công ty xây dựng, nhưng rồi được 1 thời gian nó phải đi Lào, 1 năm được về có 1, 2 lần. Xa nhà khổ lắm chứ. Đất khách quê người nên nhiều lúc tôi cũng lo lắng thay cho nó. Thỉnh thoảng tôi vẫn về quê thăm thầy u nó, nhưng thầy u nó già cả rồi. Nên lần này về chắc nó ở lại không đi nữa để làm chỗ dựa cho thầy u. Tôi và nó ngồi uống cũng ngà ngà say, Trang thì cứ ngồi im lặng, uống 1 vại bia to cho nên mặt cũng đỏ đỏ lên rồi. 1 lát sau tạm biệt thằng Quân, tôi và Trang đi về, thằng Quân thì bắt xe về quê. Trên đường về tôi nói với Trang
– Sao hôm nay e tỏ thái độ ra với bạn anh như vậy?
– E thích thế
– Lại cãi cùn, thích cũng không được như vậy. May gặp bạn anh nó hiền, gặp người khác họ để bụng
thì sao
– E chẳng quan tâm, nhìn kiểu người như thế e thấy ghét ghét sao ấy
– Ghét của nào trời trao của đấy, e mà cứ xử sự như vậy là không được. Đánh giá con người ta qua vẻ bề ngoài là không nên. Đằng này nó là bạn anh, e ko nể mặt anh à.
– Thì về sau e có nói gì nữa đâu. Anh nói e giới thiệu bạn cho anh ta, bộ dạng như thế e giới thiệu làm sao. Có ma nó lấy, ăn mặc lôi tha lôi thôi, nhìn cái mặt lại cứ cười nhâng nhâng nữa chứ. Ngứa cả mắt
– Từ trước đến giờ anh nói với e bao nhiêu lần rồi, mình không thích cũng ko nên nói ra, cũng ko nên tỏ thái độ. Mà thôi nói với e như nước đổ đầu vịt. Anh chẳng nói nữa.
Sau đó đoạn đường về cơ quan tôi và Trang cũng chẳng nói chuyện gì. Không hiểu cô bé giận dỗi tôi hay có điều gì đó. Trông khuôn mặt cứ hằm hằm hầm hầm chẳng nói chẳng rằng. Về đến công ty
– Này, Tít, lại anh bảo
– Gì nữa vậy anh
– Có chuyện gì nói ra xem nào, lúc nãy anh nói là tốt cho e thôi. Giờ sao, định đem cái mặt này về nhà trưng cho bố mẹ xem à
– E không sao, anh lên đi làm đi
– Cười cái coi
– Thôi, e ko thích, e mệt.
– Uh, nãy anh có nói gì quá thì cho anh xin lỗi.
Tôi cũng quay đi và lên phòng ngồi làm. Cô bé này thật khó hiểu, mới sáng và trưa còn hớn hở, giờ lại lưa thưa cái kiểu mây đen chợt đến thế này. Đúng là con gái tâm lý trẻ con.
Buổi chiều tôi về qua đón Linh Nga ở cửa hàng. Trên đường về tôi hỏi
– Sao, hôm nay có mệt không e?
– Không anh ạ, hôm nay ít khách hơn mọi ngày. Anh thích ăn món gì nào, qua chợ mua đồ về e nấu cho
– Món gì cũng được hết, a đã nói là e có nấu dở anh cũng vẫn cố ngồi ăn cơ mà
– Chỉ được cái dẻo miệng, sao mấy lần đầu anh gặp e , e ghét anh thế cơ chứ.
– Đã ghét sao còn yêu? – tôi cười
– Yêu là yêu nhiều lúc anh như trẻ con ấy. Còn đâu anh toàn làm khổ e thôi, nhưng mà công nhận cũng menly nên mới yêu. Đẹp trai thì bình thường
– Dám bảo anh không đẹp trai hả
– E nói sự thật thôi mà – cười . Nói xong Linh Nga vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau.
– Trời nóng, người anh toàn mồ hôi mà cũng dám ôm à
– Thì có sao, yêu nhau mà ko ôm mới có vấn đề, chứ ôm là bình thường. Hì
Tôi với Linh Nga tạt qua chợ mua ít đồ về nấu cơm. Cười đùa dắt nhau lên nhà tay khoác vai cô ấy, cả 2 đều đang cười toe toét. Bước ra khỏi thang máy đến cửa nhà thì tôi giật mình , ớ hẳn người ra vì thấy …. Quỳnh Nga đang đứng ở hành lang trước cửa nhà tôi.!
Chap 38
Nhìn thấy tôi và Linh Nga thì Q.Nga có vẻ ngạc nhiên. Tôi và Linh Nga tiến lại
– Chào chị – Linh Nga chào
– Có chuyện gì? Sao cô lại ở đây?
– E muốn gặp anh có chút chuyện !
– Đến rồi thì vào nhà đi – tôi nói, trong khi đó Linh Nga lấy chìa khóa ra mở cửa.
Vào đến trong nhà tôi mời cô ta ngồi xuống ghế
– Anh chị nói chuyện đi, e xuống dưới tầng có tí việc- nói xong Linh Nga đi ra ngoài
Tôi và Q.Nga ngồi mặt đối mặt
– Cô đến tìm tôi có việc gì, nếu để giải thích thì tôi ko có thời gian đâu!
– Không, e ko đến để giải thích. Mà có nhiều cô nàng vây quanh anh nhỉ?
– Có liên quan với việc cô đến đây không. Họ là ai thì cũng ko liên quan đến cô đâu
– Tất nhiên rồi, bởi vì họ không phải đối thủ của e. E cũng chẳng thèm chấp
– Thôi đi vào vấn đề chính đi, mà sao cô biết nhà tôi
– Muốn biết thì kiểu gì chẳng tìm được, anh nghĩ e vẫn còn khờ khạo như ngày xưa vậy à.
– Dù cô có thế nào, thì tôi chẳng còn cảm tình gì với cô cả. Bây giờ và sau này cũng thế.
– E đến đây để nói với anh vài điều. Hôm trước e đã bỏ lòng tự trọng để nghe anh nói, dù ko nặng lời nhưng thực sự nó làm tâm lý e rất nặng nề.
– Thế trước khi cô đến đây cô có nghĩ là cô đang bỏ đi lòng tự trọng lần nữa không?
– Không, bởi vì lúc này e sẽ nói
– Nói! – tôi lạnh lùng buông giọng
– Hiện tại e ko cần biết có bao nhiêu người phụ nữ bên cạnh anh, không biết anh yêu ai, cũng không biết anh nghĩ thế nào về e. Có thể bây giờ trong mắt anh e là đứa con gái không ra gì. E chấp nhận. Kể cả có những kẻ muốn làm phiền e, muốn e ko gặp anh nhưng e sẽ vẫn gặp.
– Hóa ra là chuyện Trang đến gặp cô à. Nếu là vì chuyện đó thì cho tôi xin lỗi.
– Không phải vì chuyện đó, e ko chấp 1 người ít tuổi hơn e, và cô bé đó cư xử như 1 đứa trẻ con. E coi đó là chuyện bình thường.
– Dù sao thì Trang cư xử cũng ko nên, tôi nghe thằng Nhật nói lại rồi. Lần sau cô bé có tìm gặp cô thì mong cô đừng gặp nữa
– Tại sao e phải làm thế, e ko làm gì sai trái với lương tâm cả.
– Tùy cô, cô còn gặp Trang n...

