- Đăng Bởi: Zingtroi
- Lượt Xem: 2031 Lượt
– Chú ko phải để ý nhiều đâu, tính mẹ cháu chú biết rồi đó thôi – tôi cười
– À mà này, hôm trước chú có ngồi với ông Tuân, ông í nói là muốn cho cái Trang cưới cháu lắm rồi đấy. Nhưng ai đời nhà gái lại đi đặt vấn đề với nhà trai bao giờ
– Cháu ko yêu Trang chú ạ, cháu có người yêu rồi
– Hả, có người yêu sao chú ko biết
– Mới thôi chú ạ. Giờ cháu khó xử quá. Cháu chỉ coi Trang như 1 đứa e. Cháu cũng biết Trang thích cháu, nhưng cháu ko có tình cảm yêu đương gì với Trang.
– Tại ngày xưa nó phá gia chi tử à, bây giờ nó ngoan ngoãn và tu chí rồi còn gì nữa.
– Ngày xưa cháu kéo Trang ra khỏi những cuộc ăn chơi, đàn đúm còn đưa đón Trang đi học, cháu hiểu cô ấy hơn ai hết. Nhưng tính cháu ko hợp với Trang chú ạ.
– Cơ ngơi nhà ông Tuân cháu có biết to cỡ nào không? Cháu mà lấy Trang, sau này công việc làm ăn thuận lợi lắm. Chú chưa nói đến tiền, riêng mối quan hệ của ông ấy đã đem lại cho mình khối thứ rồi.
– Cháu biết chứ, ai mà chẳng muốn giàu, nhưng bao nhiêu là đủ? bao nhiêu cho vừa? Giờ mẹ cháu ốm, cháu chỉ muốn có 1 người vợ ngoan, hiền lành, chịu khó để sau này chăm sóc bố mẹ cháu về già chú ạ. Trang thì được chiều chuộng từ bé, tính nết lại lúc nóng lúc lạnh, sợ cô ấy không chịu được khổ.
– Tùy cháu vậy, mà cũng phải xem xét rồi nói cho con bé biết, suốt ngày nó lẽo đẽo theo cháu như thế. Đừng làm nó tổn thương, ko nó lại đâm thùng tháu đáy là khổ cả cháu, khổ cả bố mẹ nó nữa đấy
– Cháu cũng đang đau hết cả đầu lên vì chuyện đó đây.
– Ừ, thôi cố gắng, chuyện duyên số ko ép được, quan trọng là tình cảm giữa người với người. Chú biết cháu rất cầu toàn về những mối quan hệ. Đôi khi cũng là con dao 2 lưỡi đấy. Mà cháu yêu con bé nào, chú có biết nó không? Nhà nó ở đâu?
– Chú ko biết đâu ạ, cô ấy ở … vừa mới ra trường thôi.
– Nhà có 1 mình nên lựa chọn kĩ lưỡng vào không lại khổ 1 đời.
– Dạ
Cuộc sống mỗi con người không ai biết trước được sẽ đi về đâu. Số phận, duyên phận, thêm chút may mắn hoặc dính tí chút xui xẻo cũng làm thay đổi cả 1 đời người. Nhưng cũng có những trường hợp tránh được cái số, tránh được cái vận. Đức năng thắng số, rồi quy luật nào cũng có nhân quả cả mà thôi. Tôi đã ngẫm rất nhiều về cuộc đời mình, lúc thịnh, lúc suy, lúc khó khăn, và cả những lúc hưởng thụ. Nhưng thứ quan trọng nhất, tự hào nhất là được tiêu những đồng tiền mình làm ra, tận hưởng những thành quả mình đạt được.
Tôi về phòng với tâm trạng đầy lo âu, nhưng rồi nghĩ đến Linh Nga tôi lại mỉm cười, mỉm cười vì tìm được hạnh phúc trong đôi mắt của cô ấy, tìm được những điều thi vị. Từ khi Q.Nga bỏ tôi mà đi, tôi đã luôn đặt lí trí lên hàng đầu, làm việc gì cũng thế, từ việc chọn bạn, suy nghĩ xem yêu ai. Tôi như 1 thằng khờ biến thành 1 gã cáo già hơn, trải đời hơn. Ấy vậy mà Linh Nga lại làm tôi tan chảy, tình yêu của tôi đến từ từ, ko vội vàng, cũng ko cầu kì, đơn giản là chỉ biết là chúng tôi yêu nhau, cần nhau, hiểu nhau. Không phô trương, không hoa mĩ, không màu mè. Những lời yêu thương có khi còn nói vụng về, nhưng bàn tay cô ấy, đôi mắt cô ấy sẽ đưa tôi đến 1 nơi, nơi này sẽ bắt đầu những chuỗi ngày khó khăn hơn, chông gai hơn và cũng hạnh phúc hơn hiện tại!
Đang ngồi nghĩ mông lung thì có điện thoại. “Quân calling”
– Tùng à!
– Chả tao chứ ma à, nghe này
– Mày đang ở đâu thế
– Ở công ty, sao tự nhiên hôm nay gọi điện cho tao vậy
– À, tao mới về, xong công trình rồi thì về thôi. Mày đan
đang ở đâu, trưa đi làm vại bia, lâu lắm anh em ko gặp nhau
– Sao không để chiều, uống bia với mày xong chắc chiều tao nghỉ làm luôn quá
– Tại tao vội, chiều bắt xe về với thầy bu cho thầy bu đỡ mong.
– Ừ, thôi được rồi. 11 rưỡi nhé.
Quân là thằng bạn thân học cùng lớp đại học với tôi, anh em như ruột thịt với nhau. Chính nó đã cùng tôi trải qua khoảng thời gian kinh hoàng của đời sinh viên. Chính nó đã cưu mang tôi khi tôi bị đuổi ra khỏi ra, và cũng chính là nó- cái thằng lúc nào cũng tốt với bạn bè, không biết cáu, cũng không bao giờ chửi tục. Nó – là thằng lành nhất trong hội bạn của tôi.
Tan giờ làm, tôi gọi điện cho Linh Nga
– Alo e nghe này
– E ăn cơm chưa
– E chưa anh ạ,còn anh?
– Định rủ e đi ăn, mà trưa nay anh đi gặp thằng bạn ở quán bia. E có đi cùng không? Anh qua đón
– Thôi, anh đi đi, e ngại đến mấy chỗ nhậu nhẹt đó lắm. Ai đời rủ người yêu đi uống bia – cười
– Thế tối anh qua đón rồi đi ăn nhé, ko sang nhà nấu cơm cũng được
– Vâng, anh cứ đi đi. À mà anh uống ít thôi nhé. Với lại đi về cẩn thận
– Anh biết rồi, hề. Thôi anh đi đây.
– Vâng!
Tôi vội vàng chạy xuống dưới thì gặp Trang cũng tan làm
– Sếp, đi đâu mà vội vàng thế?
– À, anh đi gặp bạn
– Trai hay gái, khai mau – cô bé nhăn răng ra cười
– Gái, xinh lắm – tôi cũng cười và trêu lại
– E đi với.
– Ơ hay, e đi cùng thì làm sao anh tán được gái
– E thích thế. Hì
– Nói đùa thôi, anh đi gặp thằng bạn. Đi uống bia, ko ngại thì đi cùng cũng được.
– Mà uống ở đâu ạ, mới say hôm qua giờ vẫn còn sợ
– E mà cũng biết sợ cơ á, uống bia tươi ở Tăng Bạt Hổ.
– Cho e bám càng, e ko uống, chỉ ăn thôi. Hì hì
– Thế thì đi thôi.
Tôi và Trang đến nơi thì thấy thằng Quân đã ngồi ở đó từ trước. Nhìn cái bộ dạng nhếch nhác của nó, ái ngại thay tôi lại dẫn Trang đi cùng. Nhìn nó không khác gì 1 thằng nông dân, cái áo màu nâu trông lôi thôi cộng với khuôn mặt đen nhẻm, không ngờ là đợt này nó lại đen như vậy
– Đến lâu chưa? – tôi hỏi
– Mới đến được 5 phút thôi, mà ai đây?
– Chào anh
– Ừ, chào em. Ủa mà ai đây, người yêu hả?
– Không, đồng nghiệp cùng công ty
– À thế hả, lâu lắm ko gặp mày nhỉ. Gần 1 năm rồi còn gì
– Ừ, trông mày đen quá, tình hình công việc ổn chứ
– Ổn, đợt này có khi tao về hẳn, không đi nữa.
– Sao thế, công việc có gì bất trắc à?
– Không, thuận lợi, nhưng thầy u già cả rồi, về kiếm cô vợ rồi đẻ đứa con cho thầy u đỡ buồn.
– Cũng phải, ông anh mày vào Nam lập nghiệp, giờ còn mình mày ở nhà. Chứ mày mà đi nữa lúc thầy u ốm đau ai chăm.
– Đợt đi vừa rồi tao cũng ko nghĩ là phải đi lâu như thế, nhưng cũng chỉ vì kinh tế khó khăn, vì miếng cơm manh áo phải đi thôi mày ạ. Với lại đi cũng ngộ ra nhiều thứ lắm.
– À quên, giới thiệu với e đây là Quân, bạn cùng lớp đại học của anh, mới theo công trình bên Lào về. Còn đây là Trang, đồng nghiệp cùng cơ quan của tao
– E chưa nghe anh Tùng nhắc đến anh bao giờ – Trang nói với cái điệu bộ khinh khỉnh
– À, anh đi Lào, có ở nhà đâu mà gặp nó. E cũng học kiến trúc à?
– Không, Kinh Tế Quốc Dân- trang nói trống không
– E nó thư kí cho chú Quang, ko phải dân xây dựng. Mà tình hình công việc bên đó có tiềm năng không mày?
– Cũng được, bên đó giờ đang phát triển, nhưng muốn nhảy vào thầu thì cũng phải có quan hệ mới vào được. Cỡ anh em mình làm công ăn lương, biết đằng nào mà lần.
– Ừ, cái đó cứ từ từ, nếu tiềm năng thì hôm nào phải nói chú Quang đi chuyến, tạo dựng mối quan hệ.
– Mà mày tính bao giờ cưới vợ, cứ định độc thân mãi à
– Độc thân thích mà, lấy vợ sớm làm gì, à mà uống đã. Chạm cái đi.
Nhìn sang thái độ của Trang có vẻ không thích thằng Quân cho lắm. Chẳng lẽ cái bộ dạng của nó tệ đến thế. Hay tôi nhìn nó quen rồi nên không cảm nhận được. Chẳng nói chẳng rằng, lầm lầm lì lì, không nhí nhảnh như mọi khi. Thằng Quân cũng thân thiện c...

