- Đăng Bởi: Zingtroi
- Lượt Xem: 2039 Lượt
– Hôm qua chị Trang rủ e đi uống nước
– Biết rồi, sang nay Trang có nói với anh rồi. Đi uống nước thôi chứ gì
– Đi uống nước không thì e chẳng phải gọi anh ra đây.
– Thế có chuyện gì nữa
– Chị Trang hôm qua xin số điện thoại của chị Q.Nga
– Cái gì – tôi hoảng hốt
– Rồi sao
– Thì e cho thôi
– Thằng điên này, mày cho làm gì thế.
– Anh cứ ngồi im, để e kể
– Im cái đầu mày, mày có biết là mày giết anh rồi không
– Đã chết đâu mà bảo e giết anh, gì mà cứ sồn sồn như uống phải cồn vậy. Nhưng mà tại chị ấy cứ năn nỉ e nên e phải cho. Lúc chị í năn nỉ e ko cầm lòng được
– Thôi thôi, giải thích làm gì, mày chả được cái tích sự gì
– Vâng, biết không được cái tích sự gì nên e phải đi theo chị Trang để khỏi xảy ra hỗn chiến đấy ạ
– Là sao?
– Hôm qua lúc e đưa số cho chị Trang xong chị ấy gọi điện luôn cho chị Q.Nga hẹn gặp. Làm e phải đi theo
– Hả, mày nói lại anh nghe xem nào
– Thì chị Trang kéo e đi cùng để gặp chị Q.Nga
– Mày giết anh đi còn hơn. Sao tôi lại có thằng em ngu như vậy hả giời
– Anh đừng chửi em nữa được không. Lỗi có phải tại e hết đâu
– Mày không cho số điện thoại thì làm sao Trang gọi cho Q.Nga được
– Thì e không cố ý mà, chỉ tại chị Trang năn nỉ e.
– Thôi, thế mày đi cùng Trang gặp Q.Nga sao?
– Vâng, hẹn gặp ở quán cafe… Không ngờ chị Trang chị í lại gớm vậy. Mà chị Q.Nga cũng chẳng vừa
– Mày nói nguyên xi cuộc nói chuyện anh nghe xem nào.
– Thì chị Q.Nga đến trước, e với chị Trang đến sau. Sau màn chào hỏi thì chị Trang nói e ra ngoài để 2 chị nói chuyện. Thế là e bàn khác ngồi
– Ơ mày giỏi, đi cùng mà không ngồi cùng.
– 2 chị ấy nói chuyện nhìn có vẻ căng thẳng lắm, chị Trang có vẻ bực, còn chị Q.Nga thì có vẻ dửng dưng mà khuôn mặt đầy khiêu khích.
– Mày không nghe được cái gì à.
– Có, không biết chị Trang bực cái gì mà đứng dậy chỉ thẳng tay vào mặt chị Q.Nga nói
– Nói gì
– Nói là “chị bỏ đi 2 năm rồi đột nhiên chị xuất hiên. Tôi không biết chị có ý định gì nhưng chị hãy để anh í yên, cảnh cáo chị 1 lần thôi đấy” . Thấy căng thẳng e chạy lại can rồi nói chị Trang đi về.
– Đấy, mày thấy tác hại chưa. Xong rồi 2 đứa có nói gì nữa không.
– Không, e chào chị Q.Nga rồi đi về với chị Trang, trên đường đi chị í cứ lèm bèm, nói là đồ con gái vô liêm sỉ, bla bla tỉ thứ. Nói chung là thấy chị í cay cú lắm.
– Chán thật
– Sao chán anh? – nó ngơ ngác và hỏi theo kiểu phản ứng
– Sao cái đầu mày. Dại gái là 1 chuyện, giờ lại dại cả bạn của anh. Đúng là, cứ nghe nịnh tí là ừ hết.
– Tại…
– Thôi, không phải tại mày ngu , mà mày quá ngu. Lần sau đừng vác mặt đến mượn tiền anh nữa nha.
– Ơ, chuyện này thì liên quan gì đến tiền. Chị Trang bảo muốn gặp chị ấy để nói cho rõ ràng về anh. Lúc nói với e chị ấy nhẹ nhàng lắm, ai ngờ
– Ngờ, rồi nghĩ lại xem mày có khờ không. Giờ anh phải xử lí làm sao đây. Anh đã không muốn dính dáng gì đến Q.Nga nữa rồi. Lại được Trang nữa, mày ko biết là anh yêu chị Linh Nga rồi à.
– Chị Trang nói với e gặp chị Q.Nga với tư cách là bạn của anh mà
– Thôi, càng nói anh càng thấy mày ngu. Đầu to óc bằng hạt nho, hạt nho khô mà nó còn non nữa. haizz
– E xin lỗi mà
– Thôi, ăn đi rồi còn về, lần sau rút kinh nghiệm. To đầu mà như thằng trẻ con.
– Vâng, e ko cố tình mà
– Thôi đi bố, ăn đi, nói mãi. Nghĩ đến lại sôi máu anh lại quạt cho mày trận nữa đấy.
– Mà anh đừng nói với chị Trang là e kể với anh đấy, chị ấy bảo e ko được nói với anh
– Mày vừa nói đấy thôi
– Thì e nghĩ nó nghiêm trọng nên mới gọi anh ra, biết nghe anh càu nhàu thế e nói qua điện thoại cho nhanh.
Thế là tôi với thằng Nhật nhanh nhanh chóng chóng ăn xong bữa trưa, tôi về văn phòng còn nó thì đi về nhà. Khổ cái thân tôi, cái mớ bòng bòng bây giờ nó bầy nhầy không khác gì rau mồng tơi đổ giậu. Cũng nghĩ bụng bảo đằng nào nó cũng nát tươm rồi nên thôi kệ đến đâu thì đến. Biết là Trang trẻ con nên thôi giờ có nói cũng ko được. Để lúc nào rồi lựa lựa nói chuyện với cô bé sau. Buổi chiều đang làm việc thì Trang gọi điện cho tôi
– Anh đang làm gì thế
– Thì đang làm chứ làm gì, hỏi lạ. Mà đang giờ làm việc, e ko làm à
– Hì, e nhớ thì e mới gọi. Mà tí về anh rảnh ko, dẫn e qua cửa hàng chị Huyền cái
– Hả, qua đó làm gì
– E qua trả tiền, hôm trước chị ấy bảo người chuyển cho e mấy cái váy, e chọn được 1 cái, còn 2 cái đem lại trả chị ấy.
– Suốt ngày váy với vóc. Tí anh có việc rồi
– Thì anh lai e qua rồi đi đâu thì đi cũng được. Tại sáng e ko đi xe, xe e bị hỏng. Đi mà, năn
nỉ anh đấy
– Rồi, lai qua rồi anh đi luôn đó. Anh ko vào đợi e được đâu, lúc về thì bắt taxi mà về.
– Yes, sir.
Lúc về tôi lai Trang qua cửa hàng thằng Vũ. Trên đường đi Trang hỏi tôi
– Anh, tí về nhà e ăn cơm đi
– Thôi, còn bao nhiêu việc ở nhà, để hôm khác
– Anh ngại bố mẹ e à, không thì đi ăn ở ngoài cũng được
– Ngại gì chứ, nhiều việc thật mà
– Vâng, lúc nào cũng thấy anh bận – Trang phụng phịu
– Buồn thì e rủ bạn bè đi chơi đi
– E đi chơi 1 mình chán rồi
– Đợt tới rảnh thích đi đâu anh dẫn đi
– E chẳng muốn đi đâu, hay cuối tuần e đến nhà, anh dạy e nấu ăn nha
– Ờ- tôi ậm ừ cho qua chuyện
Lát sau đến cửa hàng thằng Vũ, tôi dừng xe để Trang xuống, nhìn qua khung cửa kính thì Linh Nga đang nhìn ra. Đôi mắt Linh Nga có vẻ buồn, nhìn mấy giây rồi cô ấy cúi mặt đi vào trong. Tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại làm như vậy nữa. Tôi ko hề muốn cô ấy nhìn thấy tôi đi cùng Trang, tôi cũng ko muốn cô ấy phải buồn.
– E vào đi, rồi tí tự bắt taxi về nhé, anh đi có việc – tôi nói với Trang
– Vâng, bye anh
Tôi phi xe ra quán cafe gần đó mà tôi với thằng Vũ hay ngồi. Tôi cầm máy lên gọi cho thằng Vũ
– Mày đang ở đâu
– Đang ở cửa hàng này
– Trang còn ở đó không?
– Còn
– Bao giờ Trang về, mày ra quán cafe tao gặp nha
– Ừ, thôi cúp máy đây, tình hình đang ban căng
Ngồi nhâm nhi cốc nước cam, uống mãi không hết. Trong lòng tôi thì hừng hực như có lửa đốt, không biết sao lại sốt ruột như thế. Không biết rồi Trang có làm khó dễ gì cho Linh Nga không. Một lát sau thằng Vũ lò dò đi ra, nó ngồi phịch xuống cái ghế, ném cái chìa khóa xuống bàn và nói
– Nóng quá, cho cốc chanh muối e ơi – thằng Vũ gọi phục vụ
– Này có chuyện gì ở cửa hàng mày không đấy – tôi sốt sắng
– Chuyện gì?
– Thì Trang với Linh Nga ấy?
– Có
– Nói đi xem nào
– Mày để yên tao thở cái xem nào. Đi đâu mà vội
– Không vội nhưng Linh Nga có làm sao tao chắc chết quá
– Biết vậy lại còn ỡm ờ – nó nói như kiểu chửi tôi
– Tao ỡm ờ bao giờ
– Tiên sư mày, không ỡm ờ mà cái Trang nó đến cửa hàng nó bô bô là bố mẹ nó đang tính cho nó lấy mày. Linh Nga nghe thấy rồi đó.
– Ơ, tao với Trang có gì với nhau đâu
– Thằng ất như mày còn đợi có gì với nhau à.
– Ơ nhưng mà tao đã ý kiến gì đâu mà bố mẹ Trang lại nói thế nhỉ
– Chịu, mày đi mà hỏi nó chứ hỏi gì tao. Mà tội con bé Linh Nga ra, dứt khoát thì dứt khoát đi, mày là chúa lằng nhằng.
– Mày có ở hoàn cảnh của tao đâu mà biết. Thế ngoài chuyện đó còn xảy ra chuyện gì nữa không
– Có, lúc thử quần áo không biết 2 đứa nói với nhau cái gì mà tao chỉ nghe thấy Linh Nga nói là “ em xin lỗi, nhưng chị hiểu lầm rồi, tiền e ...

