- Đăng Bởi: Zingtroi
- Lượt Xem: 2069 Lượt
– Trang điểm vào nhìn ảo lắm, xinh quá tôi không quen
– Anh này, trêu e, có lần sau thì e ko trang điểm nữa. Khó chiều
– Mà này tôi hỏi
– Gì ạ
– Từ trước đến giờ cô yêu ai chưa?
– Thích thì có…. À thì mấy anh đẹp trai cũng có thích thích. Nhưng mà yêu thì chưa – cô ta ngửa mặt lên suy nghĩ và nói – có chuyện gì à anh?
– Không, không có gì, hỏi vậy thôi.
– Anh toàn nói nửa chừng. Đến giờ vào rồi anh ơi, đi thôi
Tôi vào cùng cô ta xem phim. Cô ta khoác tay tôi, có người xinh đẹp đi bên cạnh thì tôi cũng tự tin thêm vài phần. Bình thường đã tự tin rồi nay lại càng được vênh mặt. Xem phim được 2/3 thì tôi buồn ngủ. Cái giống đời nó oái oăm, lần nào đi xem phim cũng buồn ngủ, tôi thiếp đi. Và cũng như lần trước tôi dựa đầu vào vai cô ta. Ngủ được 1 lúc thì tôi thấy cái gì mát mát mềm mềm chạm vào má tôi.
– Anh Tùng, anh Tùng
– À, ừ, anh ngủ quên
Mở mắt ra thì cô ta đang lấy tay vỗ nhẹ vào má tôi. Quay sang thì 1 tay cô ta ôm vòng qua vai tôi từ lúc nào. Cúi xuống thì bịch bỏng ngô gần hết. Mua 2 bịch nhưng cô ta cầm 1 bịch, tôi cầm 1 bịch. Bịch của cô ta còn nguyên. Lạ thật, như kiểu bị bùa ám ấy, lần nào đi xem phim tôi cũng ngủ.
– Hết phim rồi anh ạ
– Ừ, mệt quá, đêm qua ngủ ít
– Đi ra ngoài rửa mặt cho tỉnh đi anh.
Tôi vào cô ta đi ra ngoài, kết thúc 1 bộ phim dang dở không biết hồi kết. Tôi vào nhà vệ sinh rửa mặt, còn cô ta đứng ngoài. Xong xuôi bước ra thì thấy cô ta đang đứng đợi tôi ngoài sảnh chờ, tay cầm bịch bỏng ngô. Tôi đến gần
– Anh ăn không – cô ta cười và lấy miếng bỏng ngô bỏ vào miệng tôi
– Ơ…- theo quán tính chưa kịp ú ớ gì đã bị cho vào miệng. Nói thật là cô ta cười như kiểu quyến rũ tôi ấy, rất là bứt rứt, nhìn yêu lắm.
– Giờ đi đâu nữa anh?
– 10 rưỡi rồi, đi ăn thôi.
Tôi với cô ta bắt xe đi, trên đường đi cô ta ghé đầu tai tôi và nói
– Anh Tùng
– Hả
– Anh có thể xưng anh với em được không?
– Ah… ừ, được
Cái cô này, đúng thật là, lắm chuyện, xưng hô thế nào chả được mà bày vẽ anh với em. Làm cứ như tôi với cô thân thiết lắm không bằng.
Đến quán ăn Nhật ăn susi, gọi đồ ra ăn. Ngồi nói chuyện với cô ta vẫn còn ngượng mồm, chưa thể quen được. Bất ngờ cô ta nói
– Anh Tùng này?
– Hả?
– Sao anh giật mình vậy
– Đâu có, anh…
– Hôm nay anh lạ lạ. Hay đi chơi với e không vui.
– Vui mà – tôi cười- chiều e muốn đi đâu nữa.
– Tùy anh ạ
Đang ăn thì có người đi vào quán, nhìn quen quen
– Ơ, anh Tùng
Vài giây tôi mới nhận ra
– Ơ, Đức à, sao lại ở đây
– E với mọi người trong nhà đi ăn trưa thôi, ai đây anh, người yêu hả anh
– Ừ, bạn anh.
Đi sau Đức là 1 người con gái, tôi hơi bất ngờ. Người này tôi đã gặp rồi, cô ấy thay đổi khác quá.
– Anh Tùng, anh sao thế- Linh Nga khua khua tay
– À không, không có gì
– Anh ngồi đây nhé, e đưa mọi người vào trong bàn ngồi đã, tí e ra anh em mình nói chuyện. – Đức nói
– Ừ đi đi
chap 27
– Ai thế anh? – Linh Nga hỏi tôi
– Nga!
– Sao hả anh
– À không, không có gì. E ăn đi. Đồ ăn ở đây thế nào
– Ngon anh ạ, chỉ có điều e ko ăn được nhiều hải sản.
– Ừ, hải sản nhiều đạm, bụng yếu thì ăn vừa thôi.
Đức là em trai Quỳnh Nga, đang học đại học năm 3, thằng bé vẫn hay gọi điện rủ tôi đi chơi. Kể từ khi chia tay Quỳnh Nga, Đức biết được nên chắc nó cũng áy náy vì tôi giúp nó rất nhiều việc. Tôi cũng quý nó, anh em chơi với nhau tình cảm nên tôi cũng ko tránh mặt nó làm gì. Mọi lần đi ăn uống gặp nhau nó cũng biết ý ko nhắc đến Q.Nga, còn tôi thì cũng chẳng thèm hỏi. Và tôi ko quan tâm Q.Nga còn sống hay chết nữa.
Đi sau Đức là Q.Nga, trông cô ấy khác so với ngày xưa. Ngày càng già dặn đi, ko được tươi trẻ như hồi còn yêu tôi. Nhìn thấy cô ấy tôi thật sự giật mình. Chỉ có điều giờ cô ấy chẳng là gì đối với tôi cả. Ngay cả đến cách ăn mặc còn chẳng thấy chăm chút cho bản thân cô ấy nữa. Cô ấy đi qua, ánh mắt chạm ánh mắt. Rồi cô ấy và Đức đi vào bên trong
– Anh, anh ăn đi -Linh Nga gọi
– Ừ, anh đang ăn đây. Chiều e muốn đi chơi chỗ nào?
– E vừa nói rồi còn gì, anh dẫn e đi đâu cũng được. Mà anh sao thế? Từ lúc cậu kia bước vào e thấy anh để ý đi đâu ấy – Nói xong thì cô ấy ngó vào bàn bên trong.
– Không có gì đâu, thằng em quan hệ xã giao ấy mà.
– Vâng. – Linh Nga ngồi ăn có vẻ ngon lành.
Nhưng tại sao đi ăn lại gặp Q.Nga ở chỗ này cơ chứ. Éo le thật. Còn gì với nhau nữa đâu mà u với sầu. Bấm bụng cũng chẳng nên để ý làm gì nữa. Nhìn Linh Nga tôi lại càng ko muốn làm hỏng buổi đi chơi.
-Linh Nga này
– Vâng, gì anh – đang cầm cái đũa gắp miếng thịt bỗng dưng ngẩng mặt lên mắt tròn xoe.
– Sao anh lại cười? – lại hỏi tôi
– E không thích anh cười à?
– Có chứ, lúc anh cười với lúc anh ăn, lúc anh uống nước cam nữa. Còn lại toàn thấy anh nhăn nhó í
– Nhăn nhó nhìn chán lắm à
– Cũng ko hẳn, nhưng mà nhiều lúc anh như trẻ con ấy. Chẳng nhường nhịn người khác gì
– Vậy mới không bị bắt nạt!
– Ai bắt nạt anh thế?
– Nhiều người lắm. Hehe
Tôi với
Linh Nga đang ăn thì Đức bước sang
– Anh – Đức gọi
– Ngồi đây e – tôi nói.Nói xong thì Linh Nga bước sang ngồi cạnh tôi.
– Anh dạo này công việc thế nào?
– Dạo này anh cũng bận. Thế chú sao
– E vẫn bình thường, mà chị đây là…
– Chị là bạn anh Tùng – Linh Nga nhỏ nhẹ.
– Thế ạ, e cứ tưởng người yêu. Hehe
– Anh thì chắc đợi đến Tết Công gô mới có người yêu. – tôi nói
– Nói thế chứ, khối người mơ không được ấy chứ. Mà chị ơi, chị có người yêu chưa? Có rồi thì thôi, còn chưa có thì xúc tiến anh với chị đi. E ủng hộ.
– Chị chưa, anh Tùng anh í khó tính lắm, với lại con gái xung quanh anh ấy đầy chắc không đến lượt chị – cười
– Đấy, yêu đi anh, muộn rồi. Đừng bảo là anh không thích chị í nha. Được đi với anh hơi bị khó, mà đã cho đi cùng thì chắc hẳn có tí tí tình củm !
– Anh cũng tính thế. Nhưng mà giờ bảo anh đi tán gái anh ngại lắm Có gái tán anh thì may ra
– Đấy chị thấy chưa. Chị tán đi, anh í ko co người yêu e cũng sốt ruột lắm.
– Sao lại sốt ruột – Linh Nga hỏi
– Tại thấy anh í ế lâu quá . Hì, thôi e về bàn đây, anh chị ngồi ăn đi nhé. Khi khác nói chuyện sau nha anh Tùng.
– Ừ. Ok bye chú.
Đức đứng dậy đi vào bàn bên trong. Tôi với Linh Nga đang ăn thì đứng trước mặt tôi là Q.Nga. Cô ấy làm tôi hơi bất ngờ và giật mình
– Anh Tùng – Q.Nga gọi, 2 tay đan chặt vào nhau
– Ngồi đi- tôi nói trống không
– Em chào chị – Linh Nga nói
– Ừ-nhoẻn miệng cười với Linh Nga. Cô ấy ngồi xuống và hỏi
– Anh dạo này thế nào? – hỏi tôi
– Vẫn bình thường, có việc gì không?
– Anh vẫn còn giận em à ?
– Sao tôi phải giận cô?
– E tưởng anh giận e. Anh cho e xin lỗi.
Tôi đứng phắt dậy kéo tay Linh Nga và nói
– Đi về em! Em ơi thanh toán cho anh – tôi gọi phục vụ
Linh Nga ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra. Tôi đưa ví của tôi cho Linh Nga
– E thanh toán đi, anh đi vào nhà vệ sinh lát. Thanh toán xong ra ngoài đợi anh
– Anh Tùng- Q.Nga gọi
Tôi mặc kệ cô ấy vẫn đứng đó bối rối. Còn tôi thì đi vào nhà vệ sinh. Vài phút sau tôi đi qua bàn của Đức đang ngồi. Tôi coi như không biết và đi thẳng ra ngoài. Linh Nga thì đang đứng bên ngoài đợi tôi. Q.Nga thì ko thấy đâu, chắc vào trong rồi
– Đi đi em, để anh gọi xe
– Em gọi rồi, anh có sao kh...

