- Đăng Bởi: Zingtroi
- Lượt Xem: 2072 Lượt
Tôi cầm máy gọi lại
– Mày mà hé nửa lời tao đến đốt nhà mày đấy
– Cái thằng, mới sáng ra đã nói mấy điều xui xẻo rồi. Thế yêu chưa ?
– Yêu, yêu, dẹp mẹ cái chuyện yêu sang 1 bên đi. Mà sắp 1 tháng rồi, mai tao chuyển tiền mày đưa lương cho cô ta nhé
– Tao tính thế này, tao trả lương cho con bé bằng lương nhân viên của tao, còn lại mày bù vào cho đủ 5 triệu + với mày thưởng bao nhiêu thì thưởng. Dù sao con bé cũng giúp tao nhiều việc, nó cũng khéo léo chiều khách biết ăn nói nên vợ chồng tao cũng nhàn
– Lại chả không, cái loại mua rẻ bán đắt, tao mua cho cửa hàng mày hơn triệu tiền quần áo rồi còn gì. Tiền gốc chắc rẻ bèo
– Ờ, thôi cứ theo như tao tính đi nha. Chứ bắt mày trả lương cho con bé tao cũng không đành lòng
– Rồi, thôi nha.
Chap ngắn không tính. Chúc các thím buổi sáng tốt lành. Sr hôm qua mình có việc đột xuất ko type đc.
Chap 25
Tôi vừa ngồi làm được 1 lát thì e Trang gõ cửa và đi vào
– Có việc gì mà mò lên tận đây thế nhóc
– Trưa anh đi với e ra ngoài chút nhé
– Đi đâu? Có việc gì à
– Thì có việc mới phải ra ngoài chứ.
– Ừ, đằng nào trưa nay cũng rảnh. Trưa thích ăn món gì a dẫn đi ăn luôn
– Cứ đi đã rồi tính, hì hì.
Cô bé lò dò đi xuống, tôi thì mải làm đến giờ cô bé gọi đi cùng. Cũng như mọi hôm, ngồi đằng sau mà nói liến thoắng, trưa thì nóng
– Này nhóc, đi đâu đây ?
– Đi đến cửa hàng chị Huyền đi anh
– Hả, sao lại đến đó – tôi ngạc nhiên
– Chị Huyền hôm qua nhắn tin cho e đến, có mấy mẫu quần áo mới về. Có chuyện gì à anh.
– À không
Thôi chết bỏ mẹ tôi rồi. Giờ mà đến thì kiểu gì Trang và Linh Nga cũng chạm mặt nhau. Mà thôi, cứ đi rồi đến đâu thì đến. Đến cửa hàng bước vào cửa. Linh Nga có vẻ hơi giật mình. Hôm nay ko thấy Huyền và thằng Vũ đâu, chỉ có Linh Nga đang ngồi trông hàng
– E chào anh chị
– Ơ..Hình như. Anh ơi hình như e gặp chị này ở đâu rồi í. – Trang thì thầm vào tai tôi
– À, uh, là người đâm xe vào mình lần trước đấy – tôi trả lời qua loa
– Đúng rồi. Này chị, chị có phải là người lần trước làm chúng tôi ngã xe không- Trang nói to
– Dạ, đúng ạ – Linh Nga cúi mặt xuống
– Chị không được 1 lời hỏi thăm chúng tôi cho hẳn hoi, đi xe thì ẩu. Hóa ra làm ở đây. Tiền viện phí thì không trả.
– Dạ, không phải thế đâu ạ, e….
– Hôm đó anh này trả còn gì nữa, xe tôi anh ấy cũng đem đi sửa. Chị là con người gì vậy. – Trang vừa nói vừa quát
– Thôi Trang, trật tự nào, đây là cửa hàng – tôi nói
– Anh để cho e nói, con người thì phải có ý thức chứ, làm ăn như cô mà được à. Tôi lại bảo chủ shop đuổi việc cô bây giờ – Trang đanh đá không để cho Linh Nga nói
– Hôm đó e không cố tình. Còn tiền thì… – Linh nga mếu mếu và cúi mặt xuống chực khóc
– Trang, đến thử quần áo hay đến cãi nhau đây. Anh bảo không nói nữa cơ mà. Anh lo chuyện đó xong rồi
– Anh thì lúc nào cũng cả nể, cũng thương người, đến thằng ăn mày biết nó xin đểu còn cho nó.
– E ko thử quần áo thì đi về nha, anh ko đứng đây nghe cãi nhau đâu. Anh đã nói đây là cửa hàng chứ ko phải ngoài đường, ngoài chợ
– E xin lỗi chị, xin lỗi anh. E sẽ trả anh chị đầy đủ tiền. Còn đây là cửa hàng, anh chị có thể nhẹ nhàng được không ạ, không e bị đuổi việc mất – cô ta vừa nói vừa lấy tay quệt nước mắt
– Đuổi việc là còn nhẹ, tôi thích nói với chủ shop đuổi chị lúc nào cũng được. Trời thì nóng bức mà đi thử quần áo cũng bực mình.
– Anh đi về đây, e còn nói nữa là anh cho e về 1 mình đấy – tôi nói với Trang
– Ơ, từ đã, đằng nào cũng đến đây rồi. Để e điện cho chị Huyền.
Trang rút điện thoại ra alo cho Huyền
– Alo, chị à, e đang ở cửa hàng chị đây…bao giờ chị về…Vâng, anh chị với cháu cứ đi đi. Khi khác gặp nhé.
Tôi thì nhìn Linh Nga, cô ta nhìn tội lắm. Sáng nay đã uể oải vì 1 trận say rồi, giờ lại bị Trang nói cho 1 trận không ra gì
– Này chị, chị lấy mấy mẫu mới nhất ra tôi xem. Còn chuyện hôm trước tôi bỏ qua, chị rút kinh nghiệm lấy mà sống cho hẳn hoi – Trang nói với Linh Nga
– Vâng, chị đợi e chút
Linh Nga đi lấy mấy cái váy cho Trang thử. Tôi thì lại ghế ngồi chờ, trong lúc Trang đi thử quần áo, tôi và Linh Nga cũng không nói với nhau câu nào. Nhìn khuôn mặt buồn buồn của cô ta, tôi cũng thấy ái ngại, cũng áy náy . Giờ chẳng biêt nên phải làm thế nào. Thực sự tôi cũng ko muốn Trang biết Linh Nga có liên lạc với tôi.
– Anh, anh ngắm hộ e cái váy này xem thế nào – Trang đi ra, mặc 1 chiếc váy màu hồng và nói với tôi
– Ừ, cũng được.
– Anh thì lúc nào cũng được í, đợi e thay cái nữa xem sao – Trang lại đi vào phòng thử thay cái khác
Mặt lại chạm mặt Linh Nga, tôi ngẩng lên thì lại thấy Linh Nga đang nhìn tôi, 2 ánh mắt chạm nhau rồi chúng tôi lại quay mặt đi chỗ khác
– Cái này thì sao anh ơi – Trang lại đi ra.
– Ừ, cái này cũng được, ngang cái trước, cái nào cũng đẹp – tôi trả lời qua loa
– Hỏi anh chẳng bằng thừa, biết thế cho anh ở nhà. Đi mà chẳng giúp được cái gì.
– Thế ai chở e đến đây mà không giúp được cái gì.
– Thì anh chở, nhưng đi với con gái lúc nào mặt cũng lạnh như tiền í.
– Thế e có lấy váy không?
– Có chứ, để e xem lấy cái nào
– Lấy cả 2 đi, nhanh đi ăn còn về công ty. Cô gói cả 2 vào cho tôi đi – tôi nói với Linh Nga
– Vâng, anh đợi chút
Trang vào thay cái váy mới ra, đem ra ngoài cho Linh Nga tính tiền
– Hết bao nhiêu tiền
– Để e xem, 2 cái 1 triệu 350k anh ạ
– Để e trả – Trang nói
– Thôi, anh chưa mua được gì cho e, để anh trả, không thì lần sau đừng rủ anh đi nữa
– Nói vậy ai dám cưỡng, đồ khó tính – Trang phụng phịu
– Tiền này, không cần trả lại đâu – tôi đưa cô ta 1tr400k
– E không được phép ạ, anh cầm tiền thừa lại giúp e – cô ta trả lại 50k cho tôi
– Ừ, thế cũng được. Chào cô
– E chào anh chị!
– Đi về thôi anh – Trang lấy tay khoác vào tay tôi và kéo tôi ra ngoài.
Ra đến cửa tôi ngoái lại nhìn, cô ta vẫn đứng đó, nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt buồn, có thoáng chút gì đó thất vọng. Tôi xin lỗi, tôi không cố tình làm như thế với cô đâu, tôi cũng không lường trước được việc này. Thật sự! Thật sự tôi đã làm cô khổ rồi. Tôi lai Trang đi ăn trưa, trên đường đi tôi nói
– Sao e đanh đá vậy?
– Với những người như thế thì phải nói anh ạ
– Nhưng sao e ko hỏi anh giải quyết với cô ta như thế nào mà đã nói cô ta thế rồi
– Nói có tí đã khóc, lấy nước mắt làm ng ta động lòng, chắc chỉ có anh dính thôi. Phải phũ thì mình mới không bị bắt nạt, toàn thấy anh dễ dàng ở chỗ đâu đâu nào í
– Nhưng mà anh thấy cô ta cũng có phải người không biết điều đâu.
– Chẳng nói với anh nữa, anh lúc nào cũng thương người quá đà, tiền có phải là rác đâu. Đi ăn thôi anh, e đói rồi
– Ừ
Tôi và Trang đi ăn trưa rồi về công ty. Không biết Linh Nga cảm thấy thế nào nữa. Tôi ko trách Trang bởi vì cô bé làm thế là có cơ sở, với 1 người cá tính như vậy thì khó tránh khỏi. Còn Linh Nga thì lúc nào cô ta cũng chịu đựng mọi chuyện, lúc nào cũng như vậy. Lúc nào cũng im lặng, lúc nào cũng chịu đựng như thế. Người
cao ráo mà sao họng bé thế không biết.
Vài ngày sau thì tôi vẫn đi làm bình thường. Không liên lạc gì với Linh Nga. 1 buổi trưa thằng Vũ gọi tôi đi café
– Này, tao cũng chưa hỏi, con bé Linh Nga quan hệ gì với mày
– Tao cũng ko biết
– Lại hâm, mày chuyển tao 2 triệu vừa có tin nhắn đến đây rồi. Mày bảo tao t...

