- Đăng Bởi: Zingtroi
- Lượt Xem: 2061 Lượt
– Đi ăn đêm đi, tôi đói rồi. Bọn mày về trước đi – cô bé nói với 4 đứa kia
4 đứa kia đi về còn tôi với cô bé
– Mà xe cô đâu?
– Chưa lấy, vẫn để quán Nhắng – giọng trầm xuống
– Cô đúng là, cái loại con gái gì vậy. Làm gì cả chiều ko lấy xe.
– Anh lo làm quái gì, mất sao được, đi ăn đêm thôi, anh lai tôi đi
Tôi lai Trang ngồi sau, cô bé cũng say say ôm chặt lấy tôi. Vào 1 quán ăn đêm trên phố cổ. Tôi gọi cơm gà và canh ngao ra cho Trang
– Ăn đi, chắc cả ngày ko được hạt cơm nào vào bụng chứ gì – tôi nói
– Sao biết, mà uống nhiều mệt quá
– Uống nữa không –tôi hỏi
– Uống, sợ quái gì
Tôi gọi thêm 1 chai vodka men nhỏ. Lần này thì cô bé say thật sự.
– Anh này, anh đi với tôi không vui à – tay chỉ vào mặt tôi
– Có vui, được đi chơi free ko mất tiền đương nhiên là vui rồi
– Vui mà thế à, vui mà cứ lầm lầm lì lì không nói gì, như cái đuôi của người khác vậy
– Tôi vốn dĩ vậy mà
– Anh có người yêu chưa, đi chơi đêm người yêu ko gọi gì à
– Hỏi làm gì.
Nói 1 lúc nữa cô bé khua tay múa chân loạn xạ , ăn được mấy miếng cơm với uống được ngụm canh xong gục luôn. Lại say, mà tôi cũng chủ định cho cô bé này say luôn. Trả tiền xong dìu Trang lên xe. Tôi lai cô bé về nhà tôi. Lúc đó tôi cũng có chút động lòng nhưng không hề có ý định làm gì cô bé cả. Đưa về nhà nghỉ thì cũng tội, không ai trông, đưa về nhà giờ này thì không được. Tôi trải thảm cho cô bé nằm ngoài phòng khách, cũng như hôm qua cắt chanh với muối bỏ vào miệng. Xin lỗi vì ko cho cô bé vào phòng ngủ của tôi được. Mà cô bé cũng chẳng là cái gì với tôi cho nên để nằm ngoài là hợp lí, còn 2 phòng ngủ nữa nhưng tôi ko thích để cô bé vào. Tôi để cái chậu nhỏ bên cạnh rồi đi ngủ. Sáng sớm hôm say dậy thì cô bé vẫn còn nằm ngủ mê mệt không biết gì. Viết tờ giấy để lại trên bàn
– Dậy thì có đồ ăn trong tủ lạnh, ăn cái gì thì bỏ ra mà ăn
Đi làm, khoá cửa nhốt cô bé trong nhà. Ngồi ở công ty mà cứ thấp thỏm sợ cô bé làm sao. Đến trưa tôi tranh thủ phi xe về, mở cửa ra thì cô bé vẫn còn đang nằm
– Dậy, dậy đi, Trang – dậy – tôi gọi cô bé
– Bố để con nằm lúc nữa đi – ngái ngủ
Bó tay “bố để con nằm lúc nữa”.
– Dậy đi, biết mấy giờ rồi không, trưa 12 giờ rồi còn ngủ à – tôi kéo chăn ra
Cô bé mở mắt ra , mặt nhăn nhó vì ánh sáng chiếu vào, Trang giật mình
– Hả, anh, sao anh ở đây, mà anh làm gì tôi thế
– Làm gì, uống say không biết cái gì, phúc 70 đời nhà cô là tôi còn tốt chán đấy
– Đây là nhà anh à
– Chứ cô nghĩ nhà hàng xóm nhà cô à, dậy đánh răng rửa mặt đi.
– Mà đêm qua anh có làm gì tôi ko thế
– Có, tí vào nhà tắm mà kiểm tra, hỏi nhiều, đứng dậy đi để tôi gấp chăn
Cô bé uể oải đứng dậy vào nhà tắm,, tôi nói vọng vào
– Rửa mặt cho kĩ, bỏ cái lens ở trên mắt ra đấy.
Tôi tranh thủ đi rán cho cô ta mấy cái xúc xích với quả trứng, úp 2 bát mì, tiện thể tôi cũng ăn luôn. 15 phút sau Trang bước ra, trông bộ dạng khác hẳn với những lần tôi gặp cô bé, trên mặt có chút gì đó thoáng buồn nhưng thực ra nhìn mặt mộc thế này xinh hơn, trông không giả tạo như khi đánh phấn.
– Ra đây ngồi ăn đi
Trang lững thững bước lại ngồi xuống
– Tôi ko nấu được cơm, cô ăn tạm mì tôm với uống sưã đi
– Sao anh tốt với tôi vậy
– Ăn đi hỏi nhiều, ăn xong tôi còn phải đi làm nữa. Mà có vẻ cô chưa mệt, thích thì tối nay đi chơi tiếp, quẩy tới bến trận nữa.
Trang ngồi im, chẳng nói gì.
– Tôi nghe cô nói cô năm cuối rồi, tập trung mà học cho xong đi, với lại hơn 20 tuổi đầu rồi, biết cái gì nên, cái gì không nên, nhất là con gái phải biết giữ cái giá cho bản thân mình. Ơ kìa, ăn đi
– Vâng
Cô bé cũng ngồi ăn đc vài miếng, uống đc cốc sữa.
– Cô có về luôn ko, tiện thể tôi lai cô qua quán ăn lấy xe luôn
– Thôi, để tôi bắt xe về nhà
– Đi thì đi luôn còn thôi gì nữa, tiện thể tôi đi làm, chứ đợi cô qua quán ăn lấy xe chắc mấy hôm nữa .Đi
Tôi lai Trang qua quán ăn rồi tạm biệt.
Thế đấy, sau cái vụ đó tôi và Trang thân nhau hơn, cô bé cũng nghe lời tôi hơn, dần dần ko đi đánh bài, cũng ko đi bar nữa, vài tháng sau cô bé ra trường . Chú Quang có muốn tìm 1 người thư kí nên tôi giới thiệu Trang. Thực ra thì với điều kiện gia đình nhà Trang thì thừa cơ để xin việc, nhưng Trang vẫn muốn tự mình chứ ko nhờ đến bố mẹ. Tôi cũng lấy làm mừng. Sau này nhà Trang xây lại, Trang lại giới thiệu tôi để tôi thiết kế. Cũng kể từ đó công ty tôi cũng nhận được cơ số việc từ chú Tuân.
Trở lại cuộc nói chuyện của tôi với 2 bác
– Nếu cháu thích Trang thì mau mau tính đi rồi về nói với bố mẹ. Ai chứ cháu thì bác đồng ý
– Dạ, cháu….
– Bác chỉ nói thế thôi, ngày xưa chẳng ai nói được nó, tính nó vốn ương bướng từ bé, nhưng hơn 1 năm trở lại đây thì nó thay đổi, cũng biết nghĩ đến bố mẹ, cũng ngoan hơn, bác mừng lắm.
chap 18
– Dạ vâng, bác để cháu tính ạ.
– Ừ, bác nói thế thôi, còn tuỳ 2 đứa, 2 đứa yêu nhau đến được với nhau thì càng tốt, bác cũng coi cháu như con cái trong nhà, cái Trang nó ít bạn, chỉ có cháu là thân nhất, chin chắn hơn nó,
có gì trông nom nó dùm bác
– Bác không phải lo đâu ạ.Hì
– Thôi vào ăn cơm đi cháu, nó xuống rồi kia kìa.
Trang tắm xong đi xuống
– Anh với bố mẹ nói chuyện gì thế
– Nói chuyện gả chồng cho cô chứ nói chuyện gì – mẹ Trang trêu
– Con còn trẻ mà, chưa gì đã đuổi con gái diệu đi lấy chồng rồi là sao !
– Trẻ cũng hai mấy tuổi đầu rồi, tính dần đi là vừa. Mà chẳng biết có ai chịu lấy cô không, được chiều quá đâm hư
– Mẹ thật là, đầy người bám theo con chả thèm yêu kia kìa. Anh nhở ! – quay sang tôi cười
– Không biết nấu ăn thì còn chán mới có người rước đi nhé – tôi cười
– Anhhhhhh, không ủng hộ e lại còn nói thế. Được rồi để e học nấu ăn, cho a biết tay.
– Thôi, ông với 2 đứa vào ăn cơm đi, tôi nấu xong rồi. – bác gái giục
Nói chung là tôi thấy 2 bác quý tôi lắm, đúng là chẳng có rào cản gì, chỉ có 1 điều là Trang. Cô bé mà cứ làm như thế này thì tôi không biết phải làm thế nào cả. Thực sự nhà Trang rất có điều kiện, nếu lấy Trang tôi ko phải lo gì chuyện kinh tế cả, nhưng với cá tính của Trang, tôi nghĩ là không hợp với tôi. Bởi vì tôi ít nói, mà Trang lại tính trẻ con. Cộng với việc tôi là con 1, sau này con công việc gia đình họ hàng, cô bé sẽ rất vất vả. Quan trọng nhất là tôi chỉ coi Trang như 1 đứa em gái, hi vọng là Trang hiểu điều đó. Ăn cơm xong tôi xin phép ra về, Trang lại tiễn tôi ra ngoài
– Anh về nha
– Ừ, mà anh biết hôm nay có người nói dối nhé
– Nói dối gì cơ ạ – mặt tỉnh bơ quay đi chỗ khác
– Thì có người muốn anh đến nhà nên dựa hơi bố bảo anh đến. Tưởng có việc gì quan trọng.
– Ai mà thông mình vậy anh ? – cười
– Lại còn thông minh, định lợi dụng anh đến bao giờ đây nhóc
– Chừng nào lợi dụng được thì lợi dụng, anh yên tâm, anh còn phải để e lợi dụng dài dài, không khéo lại bị lợi dụng cả đời ấy, hehe
– Ko định cho anh lấy vợ à
– Ko, e mà chưa lấy chồng anh không được lấy vợ nghe chưa.
– Đâu ra cái luật rừng thế cô nương
– Hì, thôi a về đi. Mà lại e thì thầm cái này , có cái này bí mật
– Bí mật gì mà phải thì thầm , nói đi
– Thì anh cứ lại đây, ai làm gì anh đâu mà sợ
Tôi ghé...


