- Đăng Ngày: 10:34 - 07/07/2015
- Đăng Bởi: Zingtroi
- Lượt Xem: 2055 Lượt
- Đăng Bởi: Zingtroi
- Lượt Xem: 2055 Lượt
gọi, mà anh này, bố e nhắn anh tối đến nhà đấy
– Hả, sao không gọi cho anh mà phải nhắn e làm gì – tôi hơi ngạc nhiên
– Ai biết – lại tỉnh bơ
– Ừ, thế chiều đi làm xong rồi về nhà e
– Vâng,Thôi anh lên phòng đi.
Tôi lên phòng làm việc tiếp. Nhưng tại sao bác Tuân lại gọi mình đến nhỉ. Mình mới nhận hồ sơ được vài hôm mà, làm gì đã xong, hay là bác ấy sốt ruột gọi mình sang để giục mình làm cho xong. Mải mê đến trưa thì có điện thoại. “ Đầu Thạch Cao” calling
– Alo
– Sao hôm nay tự nhiên tôm lại gọi cho rồng thế nhỉ?
– Anh rảnh không?
– Có việc gì ? – tôi tỏ vẻ cứng
– Tôi gặp anh 1 lát được không?
– Hôm nay tôi bận rồi, có gặp thì gặp luôn bây giờ, tôi tranh thủ giờ nghỉ trưa – tôi nham hiểm
– Vậy thì anh ra quán café…
– Giờ luôn hả
– Vâng, ra luôn đi tôi đợi
Xong rồi cô ta cúp máy, tôi vội vàng chạy xuống dưới hầm lấy xe, gặp Trang dưới tầng 1
– Anh đi đâu đấy, gì mà chạy như ma đuổi thế
– Anh đi đòi nợ
– Ơ thế anh ko ăn cơm à, hay e mua đem lên phòng cho anh nhé
– Thôi, e đi ăn đi. Anh ko ăn cùng đc với e đâu – tôi hớt hải nói với lại
Trời thì nóng, mình vội vàng phi xe đến quán café. Cô ta đã ngồi đó rồi. Hôm nay cô ta mặc 1 cái váy , loại váy liền màu trắng để lộ cái cổ trắng ngần.
– Anh đến rồi đấy à
– Trời nóng mà cô ăn mặc hở hang thế này hả – lúc sau nghĩ lại thấy mình hỏi ngu thật!
– Ơ, trời nóng mặc váy cho mát, mà mặc gì liên quan gì đến anh
– Tất nhiên là…không liên quan rồi Thế cô gọi tôi đến đây có việc gì
– Tôi….
– À, từ đã. Em ơi – tôi gọi phục vụ – Cho anh cốc nước cam như của chị này nhé . Tôi quay sang cô ta cười
– Anh thích uống nước cam nhỉ?
– À, tôi mới thích thôi, uống nước cam đẹp da, lại còn chống ung thư nữa
– Nhưng mà nhìn anh uống nước cam buồn cười lắm
– Có gì mà buồn cười, cũng chỉ là uống nước thôi
– Lúc anh cầm cái ống hút ấy, xong còn chống tay lên cằm nữa đáng yêu cực – cười tít mắt
– Ơ hay, cô để ý tôi đấy à
– Tại vì gặp anh tôi chỉ thấy 1 điểm dễ thương là lúc anh ăn uống thôi.
– Chuyện, ai như cô uống nước cam như kiểu voi uống phi – la – tốp ấy. Uống xong cốc nước cam bỏ xuống bàn “cộp” 1 phát. À mà thôi, có chuyện gì nói đi
– Tôi…
– Làm gì mà cứ ấp úng như ngậm hột thị vậy
– Tôi xin lỗi – cô ta ngại ngùng
– Xin lỗi tôi, cô làm gì nên tội?
– Thì cái hôm anh đến nhà tôi ấy, hôm đó tôi say.
– Không biết say thật hay giả vờ say để đuổi tôi về đây . Cô có nhớ cô nói cái gì không hả. “anh cút đi” . Ơ thề với cô là chưa có người con gái nào nói với tôi thế đâu nha, phụ nữ thì có rồi nhưng con gái thì chưa ai dám. Nha
– Thì tại tôi vui vui nên uống mấy cốc, ai ngờ lại nhỡ miệng
– Cái miệng của cô nhỡ nhiều thế. “ Ai cho anh uống, đây là nhà tôi” Chả biết 2 đứa nó có kể lại cho cô lúc đó nhìn cô thế nào không nhỉ. Tôi không bỏ qua đâu – tôi làm bộ quay mặt đi chỗ khác
– Nhưng mà cũng tại anh nữa, tôi đâu có muốn nói thế đâu, trong thâm tâm tôi muốn nói thế mà
– Ơ…. Cô giỏi, cô có biết tôi ngại mặt thế nào với 2 đứa em kia không. Lại còn trong thâm tâm tôi muốn nói thế. Tức là cô xin lỗi tôi là bên ngoài, còn trong thâm tâm cô rủa tôi à!
– Không, không tôi đã nói hết đâu, thâm tâm tôi cũng ko muốn nói như vậy. Nhưng a cứ làm rối tung hết mọi chuyện của tôi đấy chứ. Cô ta ngượng ngùng. Mà anh này !
Cô ta đưa tôi 1 cái túi
– Gì đây?
– Áo của anh, tôi giặt rồi đấy
– Ờ, tưởng cô ghét tôi nên vứt cái áo luôn đi rồi chứ?
– Tôi vứt đi anh lại bắt đền tôi thì sao, tôi đâu có dại
– Thôi được rồi, vì cái áo nên tôi bỏ qua cho cô lần này. Mà quên đấy, hôm nay cô không đi làm à
– Có chứ, nhưng tôi xin anh chủ tiệm nghỉ 1 tiếng
– Ờ, chắc cô chưa ăn gì, đi ăn với tôi không
– Thôi ạ
– Lúc nào cũng thôi, con gái như cô mà cứ thôi thôi thì chỉ có thiệt vào thân. Tính tiền đi rồi tôi dẫn cô đi ăn, tôi cũng đã ăn cái gì đâu.
– Ơ…tôi chưa đồng ý mà
– Nhìn cái mặt cô thế kia là đồng ý rồi, trả tiền nước đi, cô mời tôi đến đây thì trả tiền nước đi. Tí đi ăn tôi trả Nhanh tôi còn về đi làm
Cô ta đứng dậy trả tiền nước. Rồi tôi cũng đi theo ra ngoài luôn
– Cô có đi xe không?
Cô ta lắc đầu, lại trùm cái bộ ninja lên người. Mà cũng phải trời nắng thế này, lại ăn mặc hở hang đôi vai với cái cổ thế kia mặc vào là đúng rồi. Shop thằng Vũ gần đây chắc cô ta đi bộ
– Lên xe đi
Cô ta leo lên xe, ngồi vắt chân sang 1 bên vì mặc váy, tôi lại đi xe số, chẳng biết cô ta có nghĩ gì không. Người gì mà dễ tính, bảo 1, 2 câu là làm theo luôn. Lên xe tôi, ngồi đằng sau, cô ta bắt buộc phải bám vào hông tôi.
– Này, ngồi gần vào không ngã
– Anh lo mà nhìn đường đi, đừng có phanh gấp
– Phanh gấp thì làm sao
Cô ta im lặng không nói gì, đúng là cái đồ. Ghét mình mà mình bảo gì cũng làm. Hay cô ta áy náy chuyện hôm trước đuổi mình nhỉ. Chở cô ta đến quán Ngon trên đường Trần Hưng Đạo
– Cô ăn gì gọi đi, ở đây nhiều món lắm, nhưng đừng ăn phở, dở èo
– Anh gọi đi, tôi ăn gì cũng được – cô ta cầm menu nhìn, nhưng chắc nhìn thấy nhiều tiền nên ngại
– Bánh xèo hay bánh bèo
– Gì cơ ạ?
– Cô ăn được bánh xèo ko, hoặc là bánh bèo
– Anh cứ gọi đi, tôi ăn gì cũng được mà
– 1 bò nướng, 1 mực 1 nắng, 1 bún bò, 1 hủ tiếu – tôi gọi
– Sao anh gọi nhiều vậy
– Cô bảo tôi gọi còn gì, ăn đi cho béo
Ngồi nhìn cô ta nhân lúc cô ta đang ngơ ngác để ý xung quanh. Tôi đơ người ra 1 lúc, chẳng biết phải miêu tả thế nào nữa. Cô ta cũng hấp dẫn đấy chứ, dù không trang điểm nhưng phải công nhận 1 điều là mặt mộc của cô ta rất hấp dẫn
– Anh này, sao anh không đổi xe đi
– Xe gì cơ?
– Xe máy của anh ấy
– À con Wave Rs vàng đang đi ấy hả
– Vâng, tôi thấy anh nhiều tiền thế sao anh không đổi xe tốt hơn mà đi
– Sao cô biết tôi có 1 xe, nhỡ đâu tôi có xe xịn hơn thì sao
– Mọi lần gặp anh tôi thấy anh chỉ đi có xe đó, tôi tò mò thôi
– Cái xe cũng chỉ là cái xe thôi mà, miễn sao nó đi được và người ngồi sau tôi không chê nó là được rồi. Cô ngại khi ngồi sau xe tôi à, hay mặc váy phải ngồi xe ga
– Không ạ, tôi thì không ngại, tôi chỉ ngại khi đi với anh vì tôi chẳng có tiền + với đến những nơi thế này tôi chưa đến bao giờ. Chẳng biết phải ứng xử thế nào
– Ra vậy, thế thì tí nữa cô làm theo tôi nhé.
– Làm theo gì ạ
– Tí đồ ăn đem ra rồi làm theo
1 lúc sau đồ ăn đem ra tôi nói
– Bỏ đũa ra đi, ăn bằng tay, ăn xong cho tay lên miệng mút, thế nó mới ngon
– Hả, tôi thấy mọi người toàn ăn đũa mà
– Đấy là mọi người, trong này toàn trưởng giả học làm sang, ko chấp.Ơ, tôi bảo sao thì cô cứ làm thế đi xem ăn có ngon không.
Cô ta làm theo tôi, lấy tay bốc miếng thịt bò chấm xì dầu và bỏ vào miệng, giờ mới để ý cái miệng cô ta lúc ăn cũng từ tốn dễ thương. Ôi trời mình lại đang nghĩ cái gì vậy.
– Ăn hết thịt bò với mực đi rồi ăn bún với hủ tiếu
– Vâng, công nhận ngon anh ạ. Hì
– Chả thế thì sao, nhưng mà ăn thế này hơi ít, cô ăn nữa không tôi gọi thêm, mỗi đĩa đc có vài miếng thế này
– Thôi anh ạ, thưởng thức là chính . Anh hay đến những chỗ này lắm à
– Không, khách bình thường thì tôi dẫn đến đây, còn khách sộp thì tôi dẫn ra quán vỉa hè
– Đồ nói xạo không biết ngượng
Đang ăn thì
– Thôi chế...
– Hả, sao không gọi cho anh mà phải nhắn e làm gì – tôi hơi ngạc nhiên
– Ai biết – lại tỉnh bơ
– Ừ, thế chiều đi làm xong rồi về nhà e
– Vâng,Thôi anh lên phòng đi.
Tôi lên phòng làm việc tiếp. Nhưng tại sao bác Tuân lại gọi mình đến nhỉ. Mình mới nhận hồ sơ được vài hôm mà, làm gì đã xong, hay là bác ấy sốt ruột gọi mình sang để giục mình làm cho xong. Mải mê đến trưa thì có điện thoại. “ Đầu Thạch Cao” calling
– Alo
– Sao hôm nay tự nhiên tôm lại gọi cho rồng thế nhỉ?
– Anh rảnh không?
– Có việc gì ? – tôi tỏ vẻ cứng
– Tôi gặp anh 1 lát được không?
– Hôm nay tôi bận rồi, có gặp thì gặp luôn bây giờ, tôi tranh thủ giờ nghỉ trưa – tôi nham hiểm
– Vậy thì anh ra quán café…
– Giờ luôn hả
– Vâng, ra luôn đi tôi đợi
Xong rồi cô ta cúp máy, tôi vội vàng chạy xuống dưới hầm lấy xe, gặp Trang dưới tầng 1
– Anh đi đâu đấy, gì mà chạy như ma đuổi thế
– Anh đi đòi nợ
– Ơ thế anh ko ăn cơm à, hay e mua đem lên phòng cho anh nhé
– Thôi, e đi ăn đi. Anh ko ăn cùng đc với e đâu – tôi hớt hải nói với lại
Trời thì nóng, mình vội vàng phi xe đến quán café. Cô ta đã ngồi đó rồi. Hôm nay cô ta mặc 1 cái váy , loại váy liền màu trắng để lộ cái cổ trắng ngần.
– Anh đến rồi đấy à
– Trời nóng mà cô ăn mặc hở hang thế này hả – lúc sau nghĩ lại thấy mình hỏi ngu thật!
– Ơ, trời nóng mặc váy cho mát, mà mặc gì liên quan gì đến anh
– Tất nhiên là…không liên quan rồi Thế cô gọi tôi đến đây có việc gì
– Tôi….
– À, từ đã. Em ơi – tôi gọi phục vụ – Cho anh cốc nước cam như của chị này nhé . Tôi quay sang cô ta cười
– Anh thích uống nước cam nhỉ?
– À, tôi mới thích thôi, uống nước cam đẹp da, lại còn chống ung thư nữa
– Nhưng mà nhìn anh uống nước cam buồn cười lắm
– Có gì mà buồn cười, cũng chỉ là uống nước thôi
– Lúc anh cầm cái ống hút ấy, xong còn chống tay lên cằm nữa đáng yêu cực – cười tít mắt
– Ơ hay, cô để ý tôi đấy à
– Tại vì gặp anh tôi chỉ thấy 1 điểm dễ thương là lúc anh ăn uống thôi.
– Chuyện, ai như cô uống nước cam như kiểu voi uống phi – la – tốp ấy. Uống xong cốc nước cam bỏ xuống bàn “cộp” 1 phát. À mà thôi, có chuyện gì nói đi
– Tôi…
– Làm gì mà cứ ấp úng như ngậm hột thị vậy
– Tôi xin lỗi – cô ta ngại ngùng
– Xin lỗi tôi, cô làm gì nên tội?
– Thì cái hôm anh đến nhà tôi ấy, hôm đó tôi say.
– Không biết say thật hay giả vờ say để đuổi tôi về đây . Cô có nhớ cô nói cái gì không hả. “anh cút đi” . Ơ thề với cô là chưa có người con gái nào nói với tôi thế đâu nha, phụ nữ thì có rồi nhưng con gái thì chưa ai dám. Nha
– Thì tại tôi vui vui nên uống mấy cốc, ai ngờ lại nhỡ miệng
– Cái miệng của cô nhỡ nhiều thế. “ Ai cho anh uống, đây là nhà tôi” Chả biết 2 đứa nó có kể lại cho cô lúc đó nhìn cô thế nào không nhỉ. Tôi không bỏ qua đâu – tôi làm bộ quay mặt đi chỗ khác
– Nhưng mà cũng tại anh nữa, tôi đâu có muốn nói thế đâu, trong thâm tâm tôi muốn nói thế mà
– Ơ…. Cô giỏi, cô có biết tôi ngại mặt thế nào với 2 đứa em kia không. Lại còn trong thâm tâm tôi muốn nói thế. Tức là cô xin lỗi tôi là bên ngoài, còn trong thâm tâm cô rủa tôi à!
– Không, không tôi đã nói hết đâu, thâm tâm tôi cũng ko muốn nói như vậy. Nhưng a cứ làm rối tung hết mọi chuyện của tôi đấy chứ. Cô ta ngượng ngùng. Mà anh này !
Cô ta đưa tôi 1 cái túi
– Gì đây?
– Áo của anh, tôi giặt rồi đấy
– Ờ, tưởng cô ghét tôi nên vứt cái áo luôn đi rồi chứ?
– Tôi vứt đi anh lại bắt đền tôi thì sao, tôi đâu có dại
– Thôi được rồi, vì cái áo nên tôi bỏ qua cho cô lần này. Mà quên đấy, hôm nay cô không đi làm à
– Có chứ, nhưng tôi xin anh chủ tiệm nghỉ 1 tiếng
– Ờ, chắc cô chưa ăn gì, đi ăn với tôi không
– Thôi ạ
– Lúc nào cũng thôi, con gái như cô mà cứ thôi thôi thì chỉ có thiệt vào thân. Tính tiền đi rồi tôi dẫn cô đi ăn, tôi cũng đã ăn cái gì đâu.
– Ơ…tôi chưa đồng ý mà
– Nhìn cái mặt cô thế kia là đồng ý rồi, trả tiền nước đi, cô mời tôi đến đây thì trả tiền nước đi. Tí đi ăn tôi trả Nhanh tôi còn về đi làm
Cô ta đứng dậy trả tiền nước. Rồi tôi cũng đi theo ra ngoài luôn
– Cô có đi xe không?
Cô ta lắc đầu, lại trùm cái bộ ninja lên người. Mà cũng phải trời nắng thế này, lại ăn mặc hở hang đôi vai với cái cổ thế kia mặc vào là đúng rồi. Shop thằng Vũ gần đây chắc cô ta đi bộ
– Lên xe đi
Cô ta leo lên xe, ngồi vắt chân sang 1 bên vì mặc váy, tôi lại đi xe số, chẳng biết cô ta có nghĩ gì không. Người gì mà dễ tính, bảo 1, 2 câu là làm theo luôn. Lên xe tôi, ngồi đằng sau, cô ta bắt buộc phải bám vào hông tôi.
– Này, ngồi gần vào không ngã
– Anh lo mà nhìn đường đi, đừng có phanh gấp
– Phanh gấp thì làm sao
Cô ta im lặng không nói gì, đúng là cái đồ. Ghét mình mà mình bảo gì cũng làm. Hay cô ta áy náy chuyện hôm trước đuổi mình nhỉ. Chở cô ta đến quán Ngon trên đường Trần Hưng Đạo
– Cô ăn gì gọi đi, ở đây nhiều món lắm, nhưng đừng ăn phở, dở èo
– Anh gọi đi, tôi ăn gì cũng được – cô ta cầm menu nhìn, nhưng chắc nhìn thấy nhiều tiền nên ngại
– Bánh xèo hay bánh bèo
– Gì cơ ạ?
– Cô ăn được bánh xèo ko, hoặc là bánh bèo
– Anh cứ gọi đi, tôi ăn gì cũng được mà
– 1 bò nướng, 1 mực 1 nắng, 1 bún bò, 1 hủ tiếu – tôi gọi
– Sao anh gọi nhiều vậy
– Cô bảo tôi gọi còn gì, ăn đi cho béo
Ngồi nhìn cô ta nhân lúc cô ta đang ngơ ngác để ý xung quanh. Tôi đơ người ra 1 lúc, chẳng biết phải miêu tả thế nào nữa. Cô ta cũng hấp dẫn đấy chứ, dù không trang điểm nhưng phải công nhận 1 điều là mặt mộc của cô ta rất hấp dẫn
– Anh này, sao anh không đổi xe đi
– Xe gì cơ?
– Xe máy của anh ấy
– À con Wave Rs vàng đang đi ấy hả
– Vâng, tôi thấy anh nhiều tiền thế sao anh không đổi xe tốt hơn mà đi
– Sao cô biết tôi có 1 xe, nhỡ đâu tôi có xe xịn hơn thì sao
– Mọi lần gặp anh tôi thấy anh chỉ đi có xe đó, tôi tò mò thôi
– Cái xe cũng chỉ là cái xe thôi mà, miễn sao nó đi được và người ngồi sau tôi không chê nó là được rồi. Cô ngại khi ngồi sau xe tôi à, hay mặc váy phải ngồi xe ga
– Không ạ, tôi thì không ngại, tôi chỉ ngại khi đi với anh vì tôi chẳng có tiền + với đến những nơi thế này tôi chưa đến bao giờ. Chẳng biết phải ứng xử thế nào
– Ra vậy, thế thì tí nữa cô làm theo tôi nhé.
– Làm theo gì ạ
– Tí đồ ăn đem ra rồi làm theo
1 lúc sau đồ ăn đem ra tôi nói
– Bỏ đũa ra đi, ăn bằng tay, ăn xong cho tay lên miệng mút, thế nó mới ngon
– Hả, tôi thấy mọi người toàn ăn đũa mà
– Đấy là mọi người, trong này toàn trưởng giả học làm sang, ko chấp.Ơ, tôi bảo sao thì cô cứ làm thế đi xem ăn có ngon không.
Cô ta làm theo tôi, lấy tay bốc miếng thịt bò chấm xì dầu và bỏ vào miệng, giờ mới để ý cái miệng cô ta lúc ăn cũng từ tốn dễ thương. Ôi trời mình lại đang nghĩ cái gì vậy.
– Ăn hết thịt bò với mực đi rồi ăn bún với hủ tiếu
– Vâng, công nhận ngon anh ạ. Hì
– Chả thế thì sao, nhưng mà ăn thế này hơi ít, cô ăn nữa không tôi gọi thêm, mỗi đĩa đc có vài miếng thế này
– Thôi anh ạ, thưởng thức là chính . Anh hay đến những chỗ này lắm à
– Không, khách bình thường thì tôi dẫn đến đây, còn khách sộp thì tôi dẫn ra quán vỉa hè
– Đồ nói xạo không biết ngượng
Đang ăn thì
– Thôi chế...

